Trong nháy mắt nụ cười trên mặt Sầm Quế Hương trở nên ngây người, bà ta cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ người Lận Phong, bà ta xấu hổ nói: “Cô chỉ là… Đưa ra đề nghị, còn chuyện có muốn đi làm hay không thì xem ý của các cháu.”
Ánh mắt của Lận Phong vẫn lạnh như băng, dường như nhiệt độ trong đại sảnh cũng hạ xuống theo. Ngay cả Lận Nhã Văn và những người khác cũng không dám mở miệng khi anh đang nổi giận. Trẻ con thì rất nhạy cảm, con bé mím môi lại, sợ hãi chui vào lòng Sầm Quế Hương.
“Bà cố, cháu sợ…” Cô bé nhẹ nhàng nói.
“Ừm ừm, cháu ngoan của bà, đừng sợ, đừng sợ.” Sầm Quế Hương ôm lấy chắt gái của mình, dỗ dành.
“Bà cố, cháu cũng sợ, hu hu hu…” Cậu bé cũng chen vào lòng bà ta. Vẻ mặt Sầm Quế Hương rất xót xa, ôm lấy hai đứa chắt, vừa dỗ bên này vừa dỗ bên kia, trông như thể có ai bắt nạt chúng thật vậy.
Vốn dĩ Vinh Tư Thu chẳng làm gì được tính khí của con trai mình, lời trách cứ đến miệng rồi lại nuốt xuống. Nhưng cứ im lặng như vậy thì cũng không ổn. Với cái miệng của Sầm Quế Hương, e là ra khỏi cửa một cái là cả thiên hạ đều biết chuyện mất.
Trong lúc nhất thời, không khí trong đại sảnh trở nên vô cùng kỳ lạ. Tô Lăng biết mình không thể tiếp tục trốn trong phòng bếp được nữa, bèn bưng trà bước ra phòng khách.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT