Trong một tháng thì quá nửa thời gian đều phải học Thái Học, đồng nghĩa với việc phải lên lớp tại Thượng Thư Điện.
Vì lời cảnh cáo của Kê Tuyết Dung, Tiêu Dật Vân ngoan ngoãn được mấy ngày, sau đó lại bắt đầu giở thói.
May mắn là Tiêu Dật Vân thường xuyên trốn học cùng Ngũ điện hạ Kê Hạo Trần, nên số lần chạm mặt cũng không nhiều.
Gần tới cuối tháng, Niệm Kiều bắt đầu thấy sợ khi nghĩ đến việc phải gặp Phó Tình Minh. Hôm ấy, y cứ chần chừ mãi chưa chịu thu dọn sách vở, đầu óc cũng ngẩn ngơ. Kê Linh Ngọc phải gọi hai lần.
“Niệm Kiều, có tâm sự gì sao?”
Niệm Kiều lắc đầu nhưng lại để ý thấy dưới mắt Kê Linh Ngọc hiện lên quầng thâm. Mấy hôm trước Âu Dương tiên sinh giao bài tập, yêu cầu các hoàng tử viết một bài luận ba nghìn chữ, lấy đề tài về xã tắc và lê dân.
Kê Linh Ngọc vì hoàn thành bài văn của tiên sinh mà thức mấy đêm liền. Sau khi viết xong, hắn đưa cho Dao Trì và Dao Bích xem qua. Niệm Kiều nhận biết được rất ít chữ, ngoài việc kinh ngạc vì nét chữ của Kê Linh Ngọc cũng đẹp vô cùng thì những phần còn lại khô khan khó hiểu, y chẳng thể đọc nổi.
Nhưng nhìn phản ứng của Dao Trì và Dao Bích, có vẻ bài văn của Thất điện hạ thật sự viết rất tốt.
“Không sao.” Niệm Kiều nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc, rồi nói với Kê Linh Ngọc: “Thất điện hạ có muốn lên xe ngựa nghỉ ngơi một lát không? Sắc mặt của điện hạ trông không được tốt lắm.”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT