Tuy rằng Tiết Thanh Linh không biết “gấu trúc” là thứ gì, nhưng y quả thực một đêm không ngủ, vùng da quanh mắt vô cùng khó chịu. Tiết Thanh Linh ngày thường có giờ giấc sinh hoạt vô cùng chuẩn mực, luôn ngủ sớm dậy sớm, người như y hiếm khi thức trắng đêm, nên phản ứng của ngày hôm sau càng nặng hơn.
Loại thuốc mỡ kia cũng không biết làm bằng thứ gì, bôi lên vùng da quanh mắt liền tựa như xua tan đi hết mỏi mệt, vô cùng dễ chịu. Thủ pháp của Bùi đại phu cũng rất tốt, từng chút từng chút một dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoay vòng quanh viền mắt phượng của y, khiến y bất giác dâng lên một cảm giác lười biếng, chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ tiếp một giấc.
Trong lòng nghĩ vậy, Tiết Thanh Linh cũng làm vậy, nhắm mắt lại, ngoan ngoãn để mặc cho người ta bôi một lớp thuốc mỡ.
Mà Bùi Sơ đứng một bên, thấy y ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc cho hắn xoa nắn như một con thú nhỏ hiền lành. Nhưng mà, con thú nhỏ này vốn sinh ra đã có dung mạo mỹ miều, da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo, khi cười lên hai má còn có hai lúm đồng tiền ngọt ngào… Ấy vậy mà lúc này, ngay vị trí lúm đồng tiền bên má phải lại in hằn một hàng chữ Hán, quả thực là…
Bùi Sơ cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tiết Thanh Linh nghe thấy tiếng cười trầm thấp của hắn bên tai, tò mò mở mắt ra, hỏi: “Bùi đại phu, ngài đang cười gì vậy?”
Bùi Sơ lấy tay áo che miệng, gắng gượng nén cười xong mới lên tiếng nhắc nhở: “Ngươi có thể lấy gương ra soi thử xem.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play