Ngay khoảnh khắc đối diện với Tạ Uyên, có một giây Kỷ Thụy quên cả hít thở, chỉ biết đứng ngây người nhìn anh.
Cạnh vách tường bên dưới lầu hai có dựng một cây thang, cao khoảng hai mét. Tạ Uyên thấy cô mãi không trả lời câu hỏi của mình, bèn xắn tay áo lên định trèo lên thật, dọa Kỷ Thụy vội vàng ngăn lại:
- Chú đừng động đậy! Tuyệt đối không được động đậy! Em... Em xuống liền đây!
Lúc này Tạ Uyên mới chịu lùi lại một bước, nói: - Vậy chú đợi em.
Kỷ Thụy thở phào một hơi, đóng cửa sổ lại cái "rầm", như thể bên ngoài có sóng thần hay thú dữ gì đó. Tạ Uyên thấy phản ứng của cô, cổ họng bật ra một tiếng cười nhẹ. Bao cảm giác mệt mỏi do chuyến bay mười hai tiếng đồng hồ mang lại dường như cũng tan biến hết vào khoảnh khắc này. Anh tùy ý khoác chiếc áo vest, đứng giữa muôn hoa rực rỡ đợi cô gái nhỏ của mình.
Cô gái nhỏ cũng không phụ sự kỳ vọng anh, đã dùng thời gian ngắn nhất để chạy xuống. Lúc xuất hiện trước mặt anh, cô vẫn còn đang thở hổn hển, nhưng đã lao ngay vào lòng anh.
- Nhớ chú thế à? - Khóe môi Tạ Uyên cong lên đầy vui vẻ, nhưng vẫn còn tính toán chuyện bài đăng trên vòng bạn bè kia: - Chú còn tưởng em vui quên lối về luôn rồi chứ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT