Kỷ Thụy cười hì hì, chút ngại ngùng vì lâu ngày không gặp cũng bị ném ra sau đầu, chỉ biết ôm lại anh, ấm ức nói:
- Em muốn đến tìm chú từ lâu rồi, chẳng phải là do tình hình không cho phép sao?
- Sao lại không cho phép? - Tạ Uyên buông cô ra, gương mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào mắt cô, nói: - Em đừng có lừa chú. Cho dù Chử Thần không cho em ra ngoài, thì không lẽ anh ta còn tịch thu điện thoại của em à? Em tự xem đi, đi lâu như vậy mà em gửi cho chú được mấy tin nhắn.
Nhắc đến chuyện này, Kỷ Thụy lại càng cảm thấy oan ức:
- Chú nghĩ em không muốn liên lạc với chú à? Bố mẹ sắp xếp lịch trình của em kín mít, hết đưa em đi làm cái này lại đưa em đi làm cái nọ, em còn không có thời gian rảnh để cầm điện thoại nữa kìa. Khó lắm đến tối em mới có tí thời gian rảnh, nhưng chú có biết em buồn ngủ chịu không nổi không, trước khi ngủ có thể nhớ đến việc nói chuyện với chú vài câu đã là tốt lắm rồi. Chú nhìn mặt em đi nè, có phải đã đen đi rồi không?
Tạ Uyên dừng lại một chút, thật sự nâng mặt cô lên ngắm nghía, nói:
- Đen đi thật, còn gầy đi một chút nữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT