Sau khi ngồi lên chuyến xe về nhà, chút cảm giác bất an trong lòng Tạ Uyên lập tức tan biến. Vừa nghĩ đến chiếc xích đu chưa lắp xong còn đang đợi mình ở nhà, tâm trí anh như lập tức từ hai mươi bảy tuổi biến thành bảy tuổi, đường về nhà giống như đường về sau khi tan học, còn cuối con đường là bến đỗ bình yên vĩ đại nhất trên thế giới này.
Ngay lập tức, trong lòng anh tràn ngập cảm giác bồn chồn nôn nao.
Như vậy không tốt, anh phải kiềm chế lại thôi, nếu không sẽ bị phát hiện ra mất. Tạ Uyên tự cảnh cáo mình như vậy, nhưng khi xe dừng ở trước cửa nhà tâm trạng anh vẫn không kiềm được mà thấy hân hoan vui vẻ.
- Dừng ở đây đi, anh cứ về thẳng công ty nhé. - Tạ Uyên dặn dò.
Tài xế đáp một tiếng, sau đó giảm tốc độ rồi dừng lại bên đường. Tạ Uyên chống gậy xuống xe, sải những bước chân nhẹ nhàng đi về nhà. Hiếm khi nào anh đi bộ vào nhà như thế này, bảo vệ ở cửa nhìn thấy anh, cười ha hả chào một tiếng:
- Cậu chủ về sớm thế, là cố ý về tiễn cô Thụy Thụy ạ?
Tạ Uyên đột nhiên dừng bước, nhìn bảo vệ với vẻ khó hiểu:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play