Hai người đưa mắt nhìn nhau một hồi, sau đó Tạ Uyên quay đầu bỏ đi. Kỷ Thụy vội vàng kéo anh lại, não xoay như chong chóng, cuối cùng cũng bịa ra được một lý do nghe có vẻ hợp lý:
- Tại, tại, tại hôm qua cháu ăn nhiều quá nên giờ thấy trong người hơi khó chịu, để ý đến mùi trên người chú thì có gì lạ đâu!
- Khó chịu chỗ nào? - Quả nhiên Tạ Uyên đã bị dời sự chú ý.
- Cháu... Đau đầu, bụng cũng đau, tối qua còn ngủ không ngon nữa, chú xem quầng thâm mắt của cháu này. - Kỷ Thụy cố tình nói quá nhưng không ngờ Tạ Uyên lại thật sự cúi xuống xem.
Khi khuôn mặt anh phóng đại vô hạn trước mắt cô, hương cỏ cây thanh mát cũng dần dần bao bọc lấy cô, lưng Kỷ Thụy lại một lần nữa căng cứng, đến cả hơi thở cũng vô thức nhẹ đi lúc nào không hay.
- Quầng thâm mắt đúng là rất đậm. - Tạ Uyên xem xong, kiềm chế lùi lại một bước: - Chử Thần làm ăn kiểu gì thế, trông một đứa trẻ mà cũng không xong à?
- Cháu hai mươi mốt tuổi rồi ạ. - Kỷ Thụy nhắc nhở.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play