Sau sự cố nhỏ này, mãi cho đến khi tan buổi tự học tối, Phó Bắc Xuyên cũng không tìm lại Mễ Tô nữa, còn bản thân Mễ Tô cũng thấy ngượng ngùng nên càng không đời nào chủ động lân la đến gần hắn. Đến lúc tan học, cậu lại càng kéo Tô Nguyên chơi bài chuồn đi từ sớm, khiến Tô Nguyên được một phen cười mắng cậu chẳng khác nào chuột thấy mèo.
Sau khi Mễ Tô đi, Phó Bắc Xuyên cũng thu dọn cặp sách chuẩn bị về. Lúc đứng dậy, khóe mắt hắn liếc thấy túi bữa sáng trong hộc bàn, hắn khựng lại một chút, rồi vẫn đưa tay lấy nó ra, xách lên tay.
Để cả một ngày trời, bữa sáng trong túi đã nguội ngắt từ lâu, nhưng Phó Bắc Xuyên nắm trong tay lại vẫn cảm thấy như còn hơi ấm. Nhất là khi trong đầu thoáng qua những lời Mễ Tô đã nói trước đó, cảm xúc này lại càng khiến hắn cảm nhận sâu sắc hơn.
Theo lý trí, lẽ ra hắn nên kiên quyết trả lại đồ vật, sau đó cảnh cáo đối phương đừng lân la đến gần mình nữa. Giống như mọi lần trước đây, chỉ cần tuyệt giao với mọi thiện ý là có thể giúp bản thân tránh được không ít phiền phức. Hắn đã sớm qua cái tuổi bồng bột nông nổi, và cũng quyết không cho phép bản thân bị phân tâm bởi bất cứ chuyện gì ngoài em gái mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play