Đối diện với ánh nhìn của hai người, Phó Bắc Xuyên khựng lại một chút, sau đó mỉm cười nhìn Mễ Tô: “Đối tốt với cậu thì cần lý do gì sao?"
"Mễ Tô tốt như vậy, tôi chẳng qua chỉ làm vài việc nhỏ trong khả năng của mình, không đáng kể."
"Nếu phải nói thật, những gì tôi làm còn chưa bằng một phần vạn những gì cậu ấy cho tôi."
Mễ Tô nghe vậy thì sững sờ, không ngờ hắn lại là một người biết ghi nhớ lòng tốt của người khác, trong lòng nhất thời ấm áp hẳn lên, nhưng cậu lại bỏ qua chi tiết trong lời hắn nói là "Mễ Tô tốt như vậy", chứ không phải Mễ Tô đối với hắn tốt như vậy.
"Hây, xem cậu nói kìa, tôi thích nghe rồi đấy." Tô Nguyên nghe xong cũng lập tức toe toét cười, nói hùa theo: “Cậu đừng thấy Mễ Tô bình thường cà lơ phất phơ, thật ra con người cậu ấy tốt lắm, vừa đẹp trai tính cách lại tốt, chỉ cần không chạm đến giới hạn của cậu ấy thì với ai cũng vui vẻ hớn hở."
"Chứ còn gì nữa, gặp được người tốt như tôi đây là do cậu tích đức tám đời đấy!" Mễ Tô liếc cậu ấy một cái đầy đắc ý. Dù bị người ta khen thẳng mặt như thế, trong lòng vừa cảm động vừa ngượng ngùng đến đỏ cả mặt, nhưng vẻ ngoài vẫn tỏ ra như không có gì.
"Phải phải phải, chỉ có học hành là hơi kéo chân sau một tí, chứ không thì đúng là chẳng tìm được mấy ai ưu tú hơn cậu đâu! Cậu nói có phải không?" Tô Nguyên không ưa nổi cái vẻ đắc ý của cậu, nghiêm túc chưa được ba giây đã bắt đầu châm chọc, khiến Mễ Tô cũng lập tức mất hết công lực, cười mắng thành tiếng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT