Vương Cường đứng sững tại chỗ xem hết cả màn kịch, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, đi cũng dở mà ở lại cũng không xong.
Dù biết rõ giữa hai người họ chẳng có gì, nhưng cậu ta lại luôn có cảm giác no căng như thể bị nhét đầy một miệng "cẩu lương".
Thậm chí, cậu ta còn cảm thấy mình đứng đây chẳng khác nào một cái bóng đèn siêu cấp, trông thật thừa thãi.
Mãi mới đợi được hai người bàn bạc xong, cậu ta sờ sờ mũi, vội vàng gọi các đồng đội khác lại để cùng nhau thảo luận về sự sắp xếp khi ra sân lát nữa.
"Dựa vào bài học của Lý Ngọc, lát nữa đội hình ra sân của chúng ta sẽ điều chỉnh một chút." Vương Cường vừa liếc nhìn các thành viên của lớp 5 ở phía đối diện, vừa nhìn đồng đội bên cạnh mình rồi sắp xếp: "Lý Ngọc lúc trước kèm Võ Cường, tên đó to con nhất, lát nữa đổi thành Trương Túc Duệ theo sát cậu ta, tôi sẽ kèm người mà Trương Túc Duệ kèm lúc trước, Mễ Tô chặn Từ Nhất Âu, những người khác không đổi. Nếu mọi người không có ý kiến gì thì cứ quyết định vậy đi..."
"Mễ Tô đi kèm Từ Nhất Âu á?" Có người lên tiếng nghi ngờ, liếc nhìn Mễ Tô với vẻ mặt đầy lo lắng. "Từ Nhất Âu là người mạnh nhất lớp bọn họ đấy, thân hình nhỏ con thế kia của Mễ Tô, tôi lo cậu ấy không chịu nổi đâu."
"Cái này mọi người không cần lo lắng, lối chơi của Từ Nhất Âu không hề lỗ mãng, đến lúc đó Mễ Tô chỉ cần cố hết sức phòng thủ là được. Hơn nữa, dù Mễ Tô không chặn được thì chẳng phải vẫn còn chúng ta sao? Lát nữa mọi người cứ lanh lợi một chút là được." Vương Cường trấn an mọi người, rồi lại quay sang nói với Mễ Tô: "Mễ Lạp Nhi, lát nữa cậu chỉ cần cố hết sức mình là được, cũng đừng quá cứng nhắc, quan trọng nhất là phải chú ý đừng để bị thương."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT