Đới Lan Quân đã dọn dẹp xong, hoa tươi với thực phẩm chia ra, cô ngồi xuống ghế bên giường, đoạt lấy di động, ngoẹo đầu sang hỏi:" Hình như không thấy địa chấn lớn làm anh thất vọng quá nhỉ?"
" Đương nhiên rồi, anh thấy nên trừng trị nghiêm khắc, tốt nhất là chặt đầu thị chúng mới đủ sức răn đe." Cừu Địch vẫn giọng điệu quái gở như cũ:
Đới Lan Quân tắt di động đi, có chút bực tức:" Thời gian anh nhìn điện thoại còn lâu hơn nhìn em."
" Em ghen với cái điện thoại à?" Cừu Địch cất di động đi, nhớ ra một việc:" Anh nói này chúng ta đã chia tay rồi cơ mà, sao em cứ ở đây làm hết việc nọ việc kia thế, có phải đã lìa ngó ý còn vương tơ lòng không?
" Anh nói thử xem." Đới Lan Quân đá quả bóng ngược lại:
Thời gian qua Đới Lan Quân quan tâm tới y quá độ rồi, một ngày tới không dưới tám lần, Cừu Địch chịu không thấu, nghĩ một lúc rồi nói:" Anh à, anh thấy em không bình thường."
" Không bình thường á? Em quan tâm tới anh mà anh nói là không bình thường à?" Đới Lan Quân tức giận:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play