Lời nói của Trinh Nương khiến Phương thị có chút bực bội, bà không kìm được bĩu môi nói: “Không phải là ta nói chúng ta không gánh nổi trách nhiệm này, chủ yếu là ta đau lòng thôi. Nhìn cơ nghiệp mà ta và phụ thân của Hoa Nhi đã vất vả lắm mới giữ được lại bị cô phá hỏng trắng trợn như vậy, làm sao mà lòng ta yên được chứ? Trinh cô nương, không phải ta nói cô đâu, nhưng cô làm việc này quá hấp tấp rồi.”
“Đa tạ lời dạy của Cảnh Minh thẩm, nhưng ta làm việc này là có tính toán.” Trinh Nương mỉm cười. Còn về lý do tại sao lại có tính toán, đương nhiên nàng không tiện nói với Phương thị, ngay cả những gì nàng phân tích với cô trượng cũng không tiện nói với Phương thị, dù sao Phương thị còn liên quan đến Cát tuần lan. Mất công bà ta lại lôi ra, gây thêm chuyện phiền phức.
Hơn nữa dù có nói, Phương thị cũng sẽ không tin, chỉ nghĩ rằng mình đang nói bừa. Tuy nhiên, Trinh Nương vẫn bổ sung thêm một câu: “Ta có ý này, nếu Cảnh Minh thẩm muốn tích lũy của hồi môn cho Hoa Nhi, chi bằng cũng nhân lúc giá đất còn rẻ mà mua thêm một ít, nói không chừng về sau sẽ có kinh hỉ đấy.”
“Hừ, đúng là nằm mơ giữa ban ngày, còn kinh với hỉ gì chứ. Bên ngoài người ta đồn ầm lên rồi, Hải đại nhân là người thiết diện vô tư, chuyên gây khó dễ cho người giàu. Đến khi ông ta tới Nam Kinh, nói không chừng tất cả đất đai chúng ta mua trước đây đều sẽ bị quan phủ tịch thu, đến lúc đó không bị dính dáng đến quan trường đã là may mắn lắm rồi.” Phương thị bắt chước lời của mấy lão học giả bên ngoài.
“Ta chỉ đưa ra lời đề nghị thôi, nghe hay không là do thẩm quyết định.” Trinh Nương mím môi đáp. Những gì cần nói nàng đã nói rồi, kết quả ra sao nàng cũng không bận tâm.
Tóm lại, con người ta có kiếm được tiền hay không cũng phải có số mới được.
Nói xong, nàng dẫn Tiểu Nha quay người đi về phía tiểu lâu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT