“Lão Tần, bên này!” Tần quản sự vừa ngồi xuống, đã nghe thấy có người gọi mình. Quay đầu nhìn lại, hóa ra là người quen, một thương nhân thường xuyên đi Huy Châu nhập hàng, Uông Minh Hòa. Trước đây, ông ta thích nhập hàng sơn cước, nhưng từ năm ngoái, bắt đầu kinh doanh thêm văn phòng tứ bảo và trà, chủ yếu là đi lại giữa kinh thành, Nam Kinh, Tô Châu, Dương Châu và Huy Châu, nghe nói việc làm ăn khá tốt.
Tần quản sự từng qua lại với ông ta, bình thường cũng có chút giao tình, vì vậy liền cười ha ha, bưng chén trà của mình đi qua, ngồi xuống cạnh Uông Minh Hòa, trêu ghẹo nói: “Ha, Lý cô nương này cũng giỏi thật đấy, ông quanh năm bận rộn không có lúc nào nghỉ ngơi, muốn tìm ông thật không dễ, không ngờ Lý cô nương lại mời được ông đến.”
“Ha, lão Tần lại đoán sai rồi. Lý cô nương lần này không mời ta, là ông chủ Phúc của Phúc Ký thư phòng nhận được thiệp mời, nhưng ông ấy không muốn đến, nên ta lấy thiệp của ông ấy đến đấy.” Uông Minh Hòa cười ha hả nói.
Nghe Uông Minh Hòa nói ông chủ Phúc Ký thư phòng không đến, tất nhiên Tần quản sự hiểu rõ trong lòng. Phúc Ký có quan hệ tốt với Điền gia, lúc này đương nhiên sẽ không đến. Ông không khỏi tặc lưỡi, lắc đầu. Đồng thời, ông có chút nghi hoặc nhìn Uông Minh Hòa: Sao không được mời mà Uông Minh Hòa lại sốt sắng đến vậy?
Uông Minh Hòa dĩ nhiên hiểu được nghi hoặc trong mắt lão Tần, chỉ là có một số chuyện mình biết rõ trong lòng là được.
Sở dĩ Uông Minh Hòa đến là vì biết ơn. Đương nhiên, nếu thật sự tính là ân tình thì thực ra cũng không có, nhưng có điều, nếu không có mực dược của Lý gia, thì Uông Minh Hòa sẽ không có cuộc sống ngẩng cao đầu như bây giờ.
Uống nước nhớ nguồn, đó cũng là nguyên tắc làm người cơ bản của Uông Minh Hòa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play