Mấy người chúng tôi đi theo phía sau Nam Cung Phi Yến, tiếp tục chạy tới hướng thâm cốc, nàng giá nổi lên phong, kéo theo tôi Tiểu Bạch Tiệp Dư, còn có mấy cái hồ nữ bị thương, một hơi đi tới một cái sườn núi hoang chất đầy loạn thạch, nơi này không có một ngọn cỏ, phía trước chỉ có một cây hòe già lẻ loi, tôi đang buồn bực Nam Cung Phi Yến dẫn chúng tôi tới nơi này làm cái gì, chị ấy lại chạy đến trước gốc cây, nhìn quanh trái phải, duỗi tay chỉ về phía trước lên tiếng quát.
- Khai!
Theo tiếng nói của chị vừa dứt, cây hòe già nhất thời toát ra cuồn cuộn khói trắng, ngay sau đó một thanh âm ầm vang vang lên, sương khói tản ra, tôi tập trung nhìn vào, tức khắc kinh ngạc, trước mặt làm gì có loạn thạch sườn núi, đây là một cái sơn cốc khắp nơi xanh tươi, chúng tôi đứng ở lối vào sơn cốc, bên trong có gió nhẹ từ từ quất vào mặt, xuân ý rất là dạt dào.
Tôi mở to hai mắt nhìn, hết chỗ nói rồi, từ khi tôi đi vào trên núi này, chỉ thấy việc lạ không ngừng, cả người đến bây giờ đều mơ hồ, cũng hoàn toàn không biết thân ở nơi nào, đây vẫn là Nam Sơn mà tôi biết trước kia hay sao?
Tiệp Dư thấy tôi mơ hồ, thấp giọng nói.
- Trợn tròn mắt rồi đúng không, nơi này là Hồ cốc, là giấu ở bên trong Nam Sơn, người bình thường căn bản tìm không thấy, hơn nữa bên trong Hồ cốc có rất nhiều sơn cốc nhỏ khác, bên trong đều có pháp thuật cấm chế, bốn mùa như xuân, nếu không phải Yến tỷ tỷ dẫn đường, thì ngay cả em cũng muốn lạc đường đấy.
Thôi được rồi, dù sao hiện tại tôi cũng đã hoàn toàn lạc đường, Nam Cung Phi Yến đứng ở cửa cốc, nhìn vào bên trong thám thính một trận, biểu tình có chút sầu lo mà nói.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT