Trang Triều Dương hiểu rõ chuyện đã xảy ra, ôm lấy Tùng Nhân: “Tùng Nhân đã có thể xử lý chuyện rồi, thật lợi hại.”
Tùng Nhân kiêu ngạo ngẩng đầu: “Con đã sớm muốn đánh nó rồi, thật ra là bọn con cố ý để cho nó cướp, nếu không nó không giành được.”
Ánh mắt Trang Triều Dương liếc về phía Vân Kiến hỏi: “Chủ ý của người nào?”
Vân Kiến hắng giọng một cái, Tùng Nhân đang vui vẻ, căn bản không để ý tới tín hiệu của cậu, chỉ cậu: “Là cậu Vân Kiến, cậu nói, cho Tùng Nhân đánh nhau, lại còn là đánh thằng nhóc nhà kế bên.”
Mạt Mạt cười trộm, Vân Kiến lại bị Tùng Nhân nói hớ, Vân Kiến không còn hy vọng gì nữa rồi, đã nói là không được nói cho ai cơ mà?
Mạt Mạt đã có cảm giác là lạ rồi, hộp bánh bích quy kia vẫn luôn dùng để đựng bánh kẹo, sao lại xếp bánh bích quy rồi, hoá ra là mấy thằng nhóc này đã bàn bạc xong xuôi.
Trang Triều Dương nấu cơm trưa, nấu mì sợi, Mạt Mạt ăn được một nửa, xuýt xoa một tiếng, Trang Triều Dương lo lắng vội vàng bỏ đũa xuống: “Có phải sắp sinh rồi không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play