Sau cơn mưa giữa hè, không khí ban đêm đã trở nên trong lành và mát mẻ hơn.
Tối nay có một bữa tiệc rất quan trọng được tổ chức ở khách sạn Bảo Lệ.
Từng chiếc xe hơi màu đen nối đuôi nhau dừng lại trước thảm đỏ ở lối vào khách sạn. Nhân viên bảo vệ ân cần mở cửa xe, những vị khách mời đến tham dự đều ăn mặc rất chỉnh tề, chỉ cần liếc mắt một cái đã biết gia thế của bọn họ không hề tầm thường.
Bùi Cận Bạch cũng được mời tham dự bữa tiệc từ thiện tối nay.
Nhân viên bảo vệ đã mở cửa xe giúp Bùi Cận Bạch, anh cúp máy, chiếc quần tây ôm trọn đôi chân thon dài và tao nhã của người đàn ông. Khi anh xuất hiện, mỗi cử chỉ và hành động đều toát lên vẻ cao quý.
Trần Lê đứng cạnh chủ tịch của mình.
Chủ tịch ngân hàng đầu tư JP, người tổ chức bữa tiệc từ thiện tối nay, đích thân đi đến chào đón, mỉm cười bắt tay người đàn ông: “Chủ tịch Bùi, đã lâu không gặp. Cảm ơn cậu vì tối nay đã đến đây, quả thực là rồng đến nhà tôm mà.”
Bùi Cận Bạch cười khẽ, gật đầu với ông cụ Cao lớn hơn anh gần ba mươi tuổi: “Đã lâu không gặp.”
. . .
Việc trang trí bữa tiệc tối nay đã được các nghệ nhân nổi tiếng đảm nhận.
Ánh đèn trong sảnh giống như thác nước, từng đóa hoa tươi đều mới được đưa đến vào sáng sớm hôm nay. Ban nhạc diễn tấu những khúc nhạc nhẹ nhàng, nhân viên phục vụ cầm khay rượu champagne đi lại xung quanh, y hương tấn ảnh*, cười nói xinh đẹp.
*Y hương tấn ảnh: Y = y phục, Hương = hương thơm, Tấn = mái tóc, Ảnh = bóng hình. Một thành ngữ thường được dùng để chỉ người con gái ăn mặc phục trang hoa lệ, có thể hiểu đại khái là ‘quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu’.
Thay vì nói chủ đề của bữa tiệc là từ thiện, thì không bằng nói rằng lấy danh nghĩa từ thiện để ăn uống linh đình và trao đổi lợi ích với nhau.
Cố Thư Di đang ngồi trên chiếc ghế được viết tên mình. Cô mặc một chiếc váy đen không tay, đây là lựa chọn phổ biến và ít khi mắc sai lầm nhất trong những dịp như thế này, nhìn tổng thể trông cực kỳ đơn giản. Nhưng chiếc vòng cổ làm từ ngọc trai đã phá tan đi sự nặng nề của chiếc váy đen, khiến vẻ ngoài của cô trở nên nổi bật ngay lập tức.
Người ngồi cạnh cô tối nay là Trịnh Ngọc San, phó giám đốc GNP khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, đồng thời cũng chính là người đề bạt Cố Thư Di.
Trong vòng chưa đầy tám năm sau khi tốt nghiệp, cô đã có thể đảm nhận vị trí giám đốc tiếp thị của chi nhánh GNP, không thể không kể đến sự tán thưởng của Trịnh Ngọc San, quả thực Cố Thư Di đã không làm bà ấy thất vọng.
Gần như mọi người đều đã đến đông đủ.
Cố Thư Di nhìn về phía bàn chủ tọa, một vài người mặc đồ đen trông giống như vệ sĩ che chắn ở phía trước, sau khi đám đông xôn xao một trận, cô nghe thấy có người thì thầm ở bên cạnh: “Đến rồi.”
Cố Thư Di biết người đang đi đến là ai.
Ông cụ Cao, chủ tịch ngân hàng đầu tư JP, người tổ chức bữa tiệc từ thiện tối nay, đã tuyên bố một cách trịnh trọng rằng Bùi Cận Bạch cũng sẽ tham dự bữa tiệc từ thiện này.
Những người đã từng làm việc ở thành phố B không ai là không biết đến Bùi Cận Bạch.
Là vị chủ tịch đương nhiệm trẻ tuổi nhất của Hòa Quang, anh đã tiếp quản Hòa Quang từ ba mình là ông Bùi Viễn Phong khi mới ngoài hai mươi tuổi. Trong những năm qua, dù là vốn hóa thị trường hay quy mô toàn cầu của Hòa Quang đều phát triển vượt bậc dưới sự lãnh đạo của anh. Bùi Viễn Phong chính thức từ chức khỏi ban quản trị vào năm ngoái, Bùi Cận Bạch được mọi người nhất trí bầu làm chủ tịch đương nhiệm của Hòa Quang.
Có sự góp mặt của một người như vậy, chẳng trách bữa tiệc từ thiện tối nay lại thu hút đông đảo khách mời tham dự đến thế.
Cuối cùng Cố Thư Di cũng nhìn thấy người đàn ông đang được các vệ sĩ vây quanh.
Người đàn ông này rất cao lớn, mặc bộ vest đen được cắt may khéo léo, tỉ lệ ngũ quan trên khuôn mặt rất đẹp. Nếu ai không biết thì nhìn lướt qua còn tưởng anh là nghệ sĩ trong giới giải trí. Nhưng chỉ cần nhìn vào khí chất trên người là đã thấy khác biệt, vì hầu hết nghệ sĩ trong giới trí không ít thì nhiều đều sẽ mang đến cảm giác cần phải lấy lòng người khác, còn người đàn ông này, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ xa cách và lạnh lùng.
Xa xa đằng kia, người đàn ông đang ngồi bên cạnh ông cụ Cao.
Cố Thư Di có thể nhìn thấy khuôn mặt ở góc chính diện của anh.
Đúng thật là, khuôn mặt ở góc chính diện còn đẹp hơn góc nghiêng nữa.
Tuy nhiên cô nhanh chóng rời mắt khỏi khuôn mặt của người đàn ông, nhớ đến lý do bản thân cố gắng học hành như vậy, là vì muốn được làm việc ở Hòa Quang
Nhưng vào năm cô tốt nghiệp, thị trường việc làm không mấy khả quan, Hòa Quang không tuyển dụng người bên ngoài. Nên ngay cả cơ hội nộp sơ yếu lý lịch cô cũng không có, đành phải lựa chọn vào GNP làm việc.
Tuy nhiên bây giờ nhìn lại, cảm thấy giống như được cái này mất cái kia, lựa chọn đó cũng không tồi chút nào.
Đến ngày hôm nay, cô đã có thể xuất hiện ở cùng một nơi với vị chủ tịch mà từng ngưỡng mộ hồi còn là sinh viên.
Những nhân vật quan trọng đều đã đến, bữa tiệc từ thiện tối nay chính thức bắt đầu.
Với tư cách là người tổ chức và người phát ngôn chính, ông cụ Cao phát biểu trước, sau đó kêu gọi mọi người vỗ tay và mời chủ tịch của Hòa Quang là Bùi Cận Bạch lên đọc diễn văn.
Người đàn ông đứng dậy giữa tiếng vỗ tay rền vang, Cố Thư Di nghe thấy giọng nói vui tai vui mắt hệt như vẻ ngoài của người đàn ông.
Trịnh Ngọc San nhìn người đàn ông đã thu hút mọi sự chú ý ngay khi vừa xuất hiện trên sân khấu, cười khẽ: “Nhà họ Bùi sản sinh ra nhân tài.”
Cố Thư Di: “Dạ?”
Cô quay đầu lại sau khi nghe thấy giọng nói của Trịnh Ngọc San.
Cố Thư Di biết Trịnh Ngọc San muốn nói gì với mình, vì vậy cười nói: “Phó giám đốc Ngọc.”
Trịnh Ngọc San nhìn người đàn ông đang phát biểu trên sân khấu và nói: “Năm đó, Bùi Viễn Phong, ba của Bùi Cận Bạch, cũng là một người đàn ông rất nổi tiếng trong giới vì vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú, sau đó thì kết hôn với con gái của nhà họ Tần - một dòng dõi thư hương, xem ra là do gen tốt nên đứa con trai của họ cũng không kém cạnh chút nào.”
“Không chỉ là về diện mạo, mấy năm nay, dưới sự lãnh đạo của cậu ấy, Hòa Quang đã phát triển vô cùng vượt bậc.”
“Nhưng nhà họ rất khiêm tốn, chưa bao giờ lộ mặt trước công chúng, cô cũng mới chỉ có dịp gặp qua một lần ở hội sở mà thôi.”
“À, nghe nói vẫn còn độc thân đấy.”
Cố Thư Di gật đầu sau khi nghe lời giới thiệu của Trịnh Ngọc San.
Cố Thư Di vẫn luôn gọi “Trịnh Ngọc San” là “Phó giám đốc Ngọc”, cô đã làm việc dưới quyền của Trịnh Ngọc San kể từ khi gia nhập vào GNP, có thể đạt được vị trí như hiện tại thì ít nhiều cũng nhờ có sự đề bạt của bà ấy.
Năm nay Trịnh Ngọc San 45 tuổi, đã ly hôn với chồng cũ là người Pháp vào năm kia. Năm ngoái, bà ấy tìm được người yêu đồng tính nhỏ hơn mình hai mươi tuổi. Cuộc sống vô cùng tự do, trong nhiều năm qua, Cố Thư Di và bà ấy vừa là thầy vừa là bạn. Thư mời của bữa tiệc từ thiện tối nay cũng là do Trịnh Ngọc San đưa cho cô.
Sau tiệc tối là đến afterparty, dù sao trên danh nghĩa vẫn là tiệc từ thiện nên còn tổ chức một buổi đấu giá nho nhỏ.
Sau buổi đấu giá, Cố Thư Di cầm ly rượu champagne và đi chào hỏi những vị khách có mặt vào tối nay cùng với Trịnh Ngọc San.
Trịnh Ngọc San hôn má chào hỏi người nước ngoài tóc vàng mắt xanh quản lý quỹ ủy thác của gia đình, Cố Thư Di cũng cụng ly với cấp dưới của người quản lý đó, sau đó uống cạn ly.
Ban đầu cô không biết uống rượu, khi mới tốt nghiệp, nhận ra bản thân chỉ cần uống một ly đã say. Tuy nhiên, ở một môi trường làm việc như GNP, nơi rất chú trọng đến những mối quan hệ, thì xã giao là điều không thể thiếu nếu muốn thăng tiến.
Nếu không biết uống rượu, đồng nghĩa với việc tự cắt đứt mọi cơ hội mở rộng quan hệ của mình.
Vì vậy Cố Thư Di bắt đầu tập uống rượu, biết tửu lượng là thứ có thể tập luyện được nên cuối tuần cô sẽ mua rượu về nhà uống rồi ôm bồn cầu nôn đến mức nước mắt chảy dài. Cô lau nước mắt đi và tiếp tục cầm chai rượu lên uống, cuối cùng cũng đã tự mình luyện được.
Bây giờ, những chuyện uống rượu xã giao như thế này không còn làm khó cô nữa.
Trịnh Ngọc San tiếp tục đưa Cố Thư Di đi giao lưu với các vị khách khác.
Sau khi trò chuyện và trao đổi danh thiếp cũng như thông tin liên lạc với đối tác của công ty cổ phần tư nhân nào đó, Cố Thư Di kề mặt tạm biệt vị đối tác. Khi đang mỉm cười, thì chợt nhìn thấy một người nào đó đang đi về phía mình.
Ý cười trên mặt Cố Thư Di tắt ngúm.
Trịnh Ngọc San đang bận nói chuyện với người quen nên không rảnh bận tâm đến bên này, Chu Hiên tìm được cơ hội, cầm ly champagne đi tới trước mặt Cố Thư Di: “Đã lâu không gặp, giám đốc Cố.”
Cố Thư Di lại mỉm cười: “Đã lâu không gặp, anh Chu.”
Gần như hai người họ đã gia nhập vào GNP cùng một lúc, năm ngoái Cố Thư Di giành được vị trí giám đốc chi nhánh mà Chu Hiên cho rằng mình đã nắm chắc trong lòng bàn tay, nên anh ta tức giận bỏ đi ăn máng khác.
Đó chỉ là một cuộc cạnh tranh bình thường ở nơi làm việc nhưng trước khi từ chức, Chu Hiên lại đâm sau lưng cô một nhát.
Anh ta tung tin đồn vô căn cứ về cô lên trang mạng nội bộ của công ty.
Nói rằng cô ngủ với người khác để được thăng tiến, từ khi mới vào công ty đảm nhận chức vụ quản lý đã bắt đầu ngủ, ngủ với đồng nghiệp, ngủ với cấp trên, không phân biệt nam nữ. Thậm chí còn có mối quan hệ không rõ ràng với Trịnh Ngọc San, người vẫn luôn rất tán thưởng cô, nếu không thì tại sao Trịnh Ngọc San lại coi trọng và đề bạt cô như vậy.
Tin đồn được lan truyền một cách ẩn danh, nhưng Cố Thư Di biết, ngoài Chu Hiên thì không ai có thể làm ra trò này, bởi vì anh ta còn có bức ảnh chụp lúc cô uống say đến mức đỏ bừng cả mặt khi mới vào làm ở công ty.
Chu Hiên nhìn thấy Trịnh Ngọc San đang đứng ở một góc để trò chuyện với bạn bè thì khẽ cảm thán, nhưng lại có chút gì đó mỉa mai: “Tôi thấy phó giám đốc Trịnh vẫn đối xử tốt với cô như vậy.”
Cố Thư Di gật đầu: “Đúng thế.”
“Từ trước đến nay, phó giám đốc Trịnh vẫn luôn coi thường những kẻ ti tiện bỉ ổi có hành vi xấu xa, cũng vì thế nên mới đối xử tốt với tôi đấy.”
Nụ cười của Chu Hiên cứng đờ.
Chỉ cần nhớ đến việc hai người gia nhập công ty vào cùng một thời điểm, thậm chí anh ta còn vào sớm hơn Cố Thư Di một chút, nhưng Trịnh Ngọc San chỉ coi trọng Cố Thư Di và vẫn luôn đề bạt cô, làm sao anh ta có thể không ghen ghét được cơ chứ.
Cố Thư Di nhìn thấy Trịnh Ngọc San sắp trò chuyện xong với bạn bè, lại liếc nhìn Chu Hiên một cái, thu lại ý cười, lạnh lùng nói: “Không ngờ tối nay lại có thể gặp anh ở đây.”
“Hẹn gặp lại, anh Chu.”
…
Cố Thư Di đi về phía Trịnh Ngọc San.
Trịnh Ngọc San đã nói chuyện với bạn bè xong, nhìn thấy cuối cùng cũng có một khoảng trống bên cạnh người đàn ông được hết người này đến người khác bắt chuyện vào tối nay.
Vì vậy, bà ấy nói với Cố Thư Di: “Đi thôi.”
Cố Thư Di biết rằng họ sẽ đến gặp Bùi Cận Bạch.
Hiếm khi mới có dịp gặp anh nên đương nhiên sẽ không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội làm quen nào. Đi đến chào hỏi với người đàn ông đang được rất nhiều người vây quanh.
Bùi Cận Bạch vừa gật đầu tạm biệt vài người bạn thân được ông cụ Cao giới thiệu thì nhìn thấy hai vị khách nữ đang đi về phía mình.