Nghe hết từng câu từng chữ Bùi Cận Bạch nói ra, vẻ mặt có chút sợ hãi xen lẫn bối rối.

Chưa từng có ai phản đối hai người ở bên nhau để rồi sau này lại phải bồi thường tổn thất tinh thần nặng nề.

Sao anh lại biết mục đích cô dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận bà cụ Hà là vì để được vào Hòa Quang làm việc.

Bùi Cận Bạch đã biết chuyện cô vắt óc nghĩ cách gió mặc gió mưa mặc mưa làm bạn vong niên với bà cụ Hà suốt hai năm thật ra chỉ vì để tiền vào Hòa Quang rồi sao?

Người đàn ông vẫn thản nhiên nhìn cô.

“Em, em…” Cố Thư Di phát hiện mình không thể nói ra thành lời được.

Bùi Cận Bạch lại nhìn thẳng vào Cố Thư Di nói: “Em cho rằng bà nội không nhìn thấu suy nghĩ của em sao?”

Cố Thư Di nhớ đến bà cụ Hà luôn nở nụ cười tủm tỉm trông vô cùng hiền lành kia, khi đó cô đã hết sức ngạc nhiên khi một người là một trong những người sáng lập ra Hòa Quang, sao lại có thể mù mờ hiểu ước mơ muốn được vào Hòa Quang làm việc của một người thành muốn bước chân vào nhà họ.

Bùi Cận Bạch để cái ly trong tay xuống, tiếp tục chủ đề nói chuyện còn đang dang dở vừa nãy: “Nói đi, em nên bồi thường như thế nào đây.”

Cố Thư Di bỗng nhiên cảm thấy choáng váng xây xẩm mặt mày.

Tại sao cô phải bồi thường Bùi Cận Bạch chứ.

Bởi vì Bùi Cận Bạch vẫn luôn cho rằng cô tiếp cận bà cụ Hà là vì có ý đồ đen tối với anh, luôn mồm tự nói cô là vợ chưa cưới lại còn hay làm ra một số hành động cử chỉ khiến người khác hiểu lầm, cuối cùng mới có thể khiến anh bị cô thu hút rồi sau đó dành trọn tấm lòng thành cũng như… Cơ thể mình cho cô.

Kết quả lúc anh đã hiến dâng tất cả của mình thì cô lại nói cho anh biết là lúc trước tất cả đều là anh hiểu nhầm, cô hoàn toàn không có ý đó.

“...”

Cố Thư Di phát hiện cách hiểu này của cô dường như cũng có lý.

Chỉ có điều cô vẫn cảm thấy là lạ ở điểm nào đó.

Cô cố gắng cảm xúc trong lòng để mình bình tĩnh lại không bị cuống, giọng điệu chầm chậm như đang suy nghĩ: “Thì… Thì em cũng có ép anh đâu.”

Cô đỏ mặt nói tiếp: “Đều là chuyện anh tình tôi nguyện mà thôi.”

Hình như nghe cô nói vậy, Bùi Cận Bạch bật cười.

“Chuyện xảy ra trên cơ sở bạn biết mà như không biết mà cũng có thể xem như anh tình tôi nguyện sao?”

Cố Thư Di nghẹn lời.

Được rồi, quả thực ban đầu cô đã biết chuyện này là một hiểu lầm nhưng cô sợ làm mất lòng người ta đồng thời cũng sợ mình sẽ mất đi cơ hội này, thế nên cô cũng không dám nói rõ ra mà chỉ đành nhắm mắt làm theo chuyện đã rồi.

Sau đó, Bùi Cận Bạch nói anh không quan tâm cô tiếp cận anh và người nhà anh có mục đích gì, tất cả đều dễ dàng được bỏ qua, dường như cô không có cơ hội nào giải thích rõ ràng với anh.

Để rồi cuối cùng khi những tài liệu kia được đưa đến biệt thự Thanh Sơn, cho dù cô muốn giải thích mục đích của mình không phải như thế thì tất nhiên cũng không có ai sẽ tin cô cả.

Thế nhưng không ngờ thật ra bà cụ Hà đã sớm biết hết mọi thứ.

Cố Thư Di càng nghĩ càng thấy rối, chỉ là đối với Bùi Cận Bạch, quả thực cô vẫn luôn cảm thấy vô cùng áy náy với anh.

“Vậy anh nói thử xem phải làm thế nào mới được hả.”

Bùi Cận Bạch nhìn khuôn mặt rầu rĩ của Cố Thư Di lúc nói chuyện.

Về phần bồi thường cái gì.

Từ cái đêm không tìm thấy cô ở dinh thự Cảnh Nam, anh lại đi ra ngoài tìm cả đêm kết quả lại nhận được một tin nhắn chia tay không đầu không đuôi, nội dung trò chuyện và nhắn tin trên wechat suốt hai tháng nay cũng bị cô xóa bỏ hết, mà buổi đính hôn rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả mọi thứ nhưng vì nhân vật nữ chính không có mặt nên không thể không thông báo hoãn lại với khách khứa bên ngoài.

Cho dù hôm nay gặp lại nhau, cô vẫn bướng bỉnh nói chia tay, đặt dấu chấm hết cho mối tình giữa họ với anh.

Thế nhưng anh lại biết bản thân mình không thể nào tức giận nổi với Cố Thư Di, anh chỉ có thể tức giận với chính mình, giận tất cả những người khiến cô tổn thương, làm tổn thương cô gái anh thích như vậy.

Cố Thư Di đợi mãi vẫn không nhận được câu trả lời của anh, cô đành phải ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông không trả lời mình xem phải làm gì mới được.

Đối mặt với người bằng xương bằng thịt trước mặt, trong phút chốc cô không khỏi có chút hoảng hốt, sau đó cô không thể không thừa nhận rằng những ngày qua mình rất nhớ anh.

Rất nhớ rất nhớ.

Lúc cô nhìn anh, Bùi Cận Bạch vẫn không nói gì mà chỉ đứng xích lại gần một chút.

Cố Thư Di ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dễ chịu trên người người đàn ông.

Lúc trước cô vẫn cho rằng đó là mùi quần áo sau khi qua tay hộ lý nhưng sau này cô lại phát hiện, hình như mùi trên người anh cũng có chút khác biệt.

Lúc bộ gen của con người ta lựa chọn một người nào đó thì người chọn sẽ ngửi thấy mùi hương đặc biệt nhất mà người khác không ngửi thấy được.

Bùi Cận Bạch cúi đầu hôn lên môi Cố Thư Di.

Ban đầu anh chỉ hôn phớt lên môi cô nhưng cảm nhận được người trong lòng ngày càng thả lỏng, đầu lưỡi anh bắt đầu cạy mở hàm răng cô, xâm nhập vào trong khoang miệng cô.

Nụ hôn càng ngày càng sâu hơn.

Cố Thư Di hôn đáp lại anh đến nỗi thở hổn hển, vòng tay ôm lấy cổ Bùi Cận Bạch, mãi một lúc sau cuối cùng cô cũng có thể hít thở không khí trong lòng, người đàn ông hôn lên vành tai cô, đầu ngón tay di chuyển trên làn da cô không ngừng châm lên ngọn lửa trong người cô, giọng nói khàn khàn tràn ngập dục vọng của anh vang lên.

“Em nói xem nên bồi thường cái gì.”

Sau đó, Cố Thư Di vừa mới gật đầu ngầm thừa nhận thì lập tức cảm thấy mình được bế bổng lên theo kiểu bế công chúa.

Bùi Cận Bạch đi về phía phòng ngủ.

Cố Thư Di vùi đầu vào hõm cổ người đàn ông, có đánh chết cô cũng không ngờ thứ lần trước mình thu dọn hành lý để chung với đống đồ linh tinh kia lại có thể phát huy tác dụng vào hôm nay.

Khu chung cư cũ Cố Thư Di thuê được cái rất yên tĩnh.

Phòng cô thuê nằm ở lầu bốn, ngoài cửa sổ phòng ngủ là một gốc cây ngô đồng sinh trưởng vô cùng tươi tốt.

Những cơn gió mùa hè thổi qua khiến lá cây vang lên xào xạc, có tán cây che ánh nắng mặt trời nên trong phòng lúc nào cũng rất mát mẻ.

Lúc gió đêm thổi vào, thỉnh thoảng có một góc rèm cửa sổ bay lên phấp phới.

Cố Thư Di hơi ngửa đầu lên, lần đầu tiên thì cô nhìn thấy ánh hoàng hôn say đắm lòng người ráng chiều mờ nhạt của buổi chiều tà ngoài cửa sổ, lần tiếp theo nhìn ra ngoài cô chỉ nhìn thấy một màu tối đen, chỉ còn ánh sáng mờ tối và ảm đạm của ngọn đèn đường.

“Trận chiến giữa hai người” kết thúc vì bụng kêu gào vì đói.

Cả hai không muốn ăn đồ ăn giao hàng nhanh, mà giờ này cũng chỉ có quán ăn ven đường là còn mở cửa.

Sau khi xong việc, Cố Thư Di dẫn Bùi Cận Bạch đến một quán ăn ven đường bán hàng đến tận nửa đêm ở gần đây để ăn.

Bàn ghế của quán ăn ven đường đều thấp bé dính đầy dầu mỡ, người hơi cao một chút ngồi xuống ghế thôi cũng cảm thấy có chút gò bó.

Cố Thư Di lấy một đôi đũa dùng một lần trước, tách đũa ra rồi đưa cho anh.

Bùi Cận Bạch nhận đũa, thấy Cố Thư Di vẫn có vẻ không hào hứng cho lắm.

Lò lửa của quán ăn ven đường cháy hừng hực, hai suất cơm chiên giăm bông xào lăn chẳng mấy chốc đã làm xong.

Người làm cơm chiên chính là ông chủ, người tươi cười nhiệt tình bưng đồ ăn lên chính là bà chủ, đi kèm với hai suất cơm chiên còn có hai chai cocacola và ống hút.

Cố Thư Di cầm đũa rầu rĩ nói: “Nếu anh không muốn ăn thì bên kia có cửa hàng tiện lợi 24h, chắc là vẫn có mấy thứ như cơm nắm, bánh mì đấy.”

Bùi Cận Bạch nhướng mày: “Ai nói anh không muốn ăn?”

Cố Thư Di không nói nữa.

Hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm, dường như để chứng minh không phải mình không muốn ăn, Bùi Cận Bạch nhanh chóng ăn xong suất cơm của mình, tiện thể còn ăn nốt chỗ đồ ăn Cố Thư Di không ăn hết kia.

Sau đó hai người đi bộ về khu chung cư coi như đang vận động tiêu cơm.

Cố Thư Di bước đi chầm chậm, nhìn hai bóng người bị từng ánh từng ánh đèn đường kéo dài ra trên mặt đất.

Lúc cô không biết mình đã đếm bao nhiêu lần bóng được kéo ra thì cũng là lúc hai người sắp đi đến cổng khu chung cư, Cố Thư Di nghe thấy người bên cạnh dịu dàng nói: “Thư Di, em về thành phố B với anh đi.”

Cố Thư Di lập tức dừng bước.

Bùi Cận Bạch quay người sang, đối diện với người mà mình phải khó khăn lắm mới tìm được.

Cố Thư Di cảm nhận được sau cuộc mây mưa vừa nãy, ánh mắt người đàn ông nhìn cô càng dịu dàng, chan chứa tình cảm hơn.

Bàn tay buông thõng bên người của cô nắm chặt lại, cô khẽ lắc đầu với anh.

“Không.” Cố Thư Di nghe thấy giọng nói rất nhỏ của mình: “Em không đến thành phố B đâu.”

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, bàn tay nắm chặt đến nỗi thấy đau vì móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cô nói: “Bùi Cận Bạch, chúng ta đã chia tay rồi.”

Cho dù đã hóa giải hiểu lầm nhưng vậy thì đã sao chứ.

Những sự thật kia vẫn còn tồn tại, cho dù nhà họ Bùi cũng không yêu cầu phải có xuất thân cao quý cỡ nào nhưng thậm chí để cả một xuất thân trong sạch cô cũng không có, điều đơn giản như vậy thôi mà cô cũng không làm được.

Cố Thư Di nhớ khi còn bé, trong lớp có bạn mất đồ, lúc đó người mà tất cả mọi người bao gồm cả giáo viên nghi ngờ đầu tiên chính là cô, họ bảo cô giao đồ trộm được ra.

Bởi vì cô là con gái của tội phạm giết người, trong người cô chảy dòng máu của kẻ xấu, nhân phẩm thấp kém sẽ di truyền theo gen.

Sau này lớn hơn một chút, lúc nhận được thư tình của bạn nam trong ngăn bàn, chủ nhiệm lớp yêu cầu cô đến phòng làm việc để nói chuyện, một giáo viên số học sắp về hưu không biết cách nói chuyện uyển chuyển, giáo viên đó than thở bảo cô đừng lẳng lơ quyến rũ các bạn nam.

Nội quy của ký túc xá trong trường, vào mỗi chiều cuối tuần học sinh có thể ra ngoài ăn gì đó, khi đó vẫn luôn có mấy tên côn đồ bỏ học không học nữa chặn đường cô, muốn kết bạn với cô.

Đừng có giả vờ làm học sinh ngoan, cũng đừng tưởng rằng bọn tao không biết cha mày là ai, nghe nói thực ra bản chất con người mày vô cùng lẳng lơ, ai cũng có thể cưỡi được.

Vết bẩn đã tồn tại thì sẽ không bao giờ phai màu dù thời gian có trôi qua.

Anh không nên dính bụi bẩn ô uế vì cô.

Mà phía đối diện, Bùi Cận Bạch im lặng nhìn dáng vẻ Cố Thư Di vẫn kiên trì nói chia tay với mình.

Có lẽ anh biết lý do tại sao.

Người đàn ông mở miệng nói: “Anh đã từng nói với em, anh hoàn toàn không quan tâm, đó chưa bao giờ là lỗi của em.”

“Người nhà họ Bùi cũng sẽ không nghĩ xấu về em chỉ vì xuất thân em như vậy, họ đều biết rõ em là người như thế nào.” 

“Còn ngoài kia sao, cho dù người ngoài biết được thì tại sao chúng ta phải quan tâm ánh mắt của người khác chứ.”

Nói xong, anh lại nhẹ nhàng vươn tay ra lần nữa.

Dường như Bùi Cận Bạch muốn nắm chặt cổ tay Cố Thư Di, thế nhưng đầu ngón tay anh vừa chạm vào tay áo của cô thì tay cô lập tức né ra chỗ khác.

Cố Thư Di rụt tay lại, nghe những lời anh nói vừa rồi, lúc cô muốn nói gì đó thì mới chợt nhận ra ngực mình đau đến nỗi nghẹt thở, cô quay mặt đi, cố gắng để giọng nói mình không run lên: “Cho dù anh có quan tâm hay không.”

“Thì em cũng đã nói chúng ta đã chia tay rồi.”

“Thế nên anh đừng.” Cô ngập ngừng một lúc như đang kìm nén thứ gì đó trong lòng mình: “Tiếp tục đến tìm em nữa.”

“Cũng đừng… Đến đây tiếp tục làm phiền em nữa.”

Bàn tay đang vươn ra của người đàn ông buông thõng xuống như mất hết sức lực.

Nghe hết từng câu từng chữ cô nói, yết hầu Bùi Cận Bạch liên tục di chuyển lên xuống, lúc anh có thể tiếp tục nói gì đó thì giọng nói đã trở nên ngắc ngứ như đang tự trào phúng bản thân: “Cố Thư Di, vậy em thật sự…”

“Không để ý anh chút nào sao.”

Móng tay Cố Thư Di đâm sâu vào trong lòng bàn tay.

Cô gần như dùng hết sức bình thân để cố ép bản thân tỉnh táo và bình tĩnh nhất có thể, nếu đã quyết định không quay đầu nhìn lại thì cũng không cần quay đầu lại làm gì.

“Ừm.” Cố Thư Di nghe thấy giọng nói rất nhỏ của mình vang lên trả lời anh: “Anh cũng đã biết rồi đấy, ban đầu khi vừa bắt đầu em đã…”

“Không thích anh nhiều như vậy.”

Trên bầu trời đêm có một vầng trăng khuyết mờ ảo.

Dường như thế giới như dừng lại ở giây phút này, chỉ còn lại sự yên tĩnh đầy cô đơn.

Cuối cùng của cuối cùng, rốt cuộc Bùi Cận Bạch cũng nghe thấy mình nói với vẻ thất bại trước nay chưa từng có.

“Được.”

Anh nhìn chằm chằm bóng lưng dần dần đi xa trong ánh đèn đường của Cố Thư Di, khoảng cách giữa hai người cũng xa ra theo từng bước chân cô, giống như bọn họ chưa từng quen biết.

Bùi Cận Bạch vẫn cứ đứng im tại chỗ.

Lúc bóng dáng kia sắp sửa biến mất tại ngã rẽ, người đàn ông nhắm mắt lại, biết mình mãi mãi là bên thua, đôi môi anh khẽ nhếch lên nở nụ cười cay đắng.

Sau đó đến lúc cuối cùng anh cũng cất bước muốn chạy về phía trước đuổi theo cô lần nữa thì anh bỗng nhìn thấy bóng dáng trước mắt dừng lại đứng sững ra đấy.

Khoảnh khắc Cố Thư Di nhìn thấy người đàn ông đáng lẽ phải ở hướng ngược lại, người đàn ông bị cô nói nặng lời như vậy, lại vẫn kiên trì tiến về phía trước cùng với cái bóng của cô, thành trì vững chắc bấy lâu nay cô vẫn cố gắng giữ vững trong lòng rốt cuộc cũng sụp đổ vào lúc này, cô bắt đầu thấy hối hận, chưa bao giờ cô thấy hối hận như lúc này.

Hối hận mình cứ luôn sợ sệt lùi bước, hối hận mình cứ khư khư cố chấp, hối hận hết lần này đến lần khác mình nói những lời trái với lòng mình làm tổn thương người khác, làm tổn thương người không nên tổn thương nhất kia.

Thế nhưng Bùi Cận Bạch vẫn hết lần này đến lần khác nói với cô rằng đó không phải lỗi của cô, anh chưa từng quan tâm đến những chuyện đó, không ai phản đối hai người ở bên nhau, vậy cô còn cố chấp điều gì chứ.

Vì những người không liên quan mà cố chấp muốn vứt bỏ người mình quan tâm nhất, có đáng không.

Cuối cùng, Cố Thư Di đã đi xa cũng quay người lại, chạy vội về phía lúc nãy mình đã rời bỏ.

Cố Thư Di lao vào lòng Bùi Cận Bạch, ôm chặt lấy eo anh, khuôn mặt lúc này đã giàn dụa nước mắt cũng áp vào lồng ngực anh: “Tiểu Bạch, em xin lỗi.”

“Không phải em cố ý nói như vậy đâu, anh tha thứ cho em đi.”

Khoảnh khắc được cô ôm, Bùi Cận Bạch choáng váng đứng ngây người ra, sau đó anh mới chầm chậm thu tay vào ôm chặt người trong lòng.

Anh nâng cằm cô lên, hôn cô thật sâu. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play