Tối nay, sau vài lần đấu tranh nội tâm, Cố Thư Di vẫn quyết định đi xuống lầu.

Kỳ thật cô rất sợ lạnh, nhưng cô cũng không còn cách nào, trận tuyết này rơi thật sự quá hấp dẫn.

Mùa đông ở thành phố B trong hai năm trước hơi khô hạn, cho dù có tuyết cũng rất ít, tuyết dày như vậy, giống như trong truyện cổ tích Đan Mạch muốn bao phủ cả thế giới, là lần đầu tiên trong đời Cố Thư Di được nhìn thấy.

Nhân viên dinh thự Cảnh Nam làm việc còn hiệu quả hơn cả Ultraman, ngày mai chắc chắn họ sẽ dọn tuyết từ sáng sớm, nếu dọn mất thì sẽ không còn gì chơi.

Vì thế Cố Thư Di quàng khăn quàng cổ và đeo găng tay, trang bị đầy đủ rồi đi ra ngoài. Cô còn mang theo chiếc kẹp nặn tuyết hình con vịt nổi tiếng trên mạng mà cô đã mua trước qua mạng vì hai ngày trước dự báo thời tiết sẽ có tuyết rơi.

Người tuyết của Cố Thư Di không lớn lắm, chỉ cao hơn đầu gối một chút, dùng nhánh cây và mấy hòn đá làm thành mắt mũi và tay, khi Bùi Cận Bạch đến gần, có thể thấy phía trước người tuyết của Cố Thư Di còn có một bầy vịt tuyết xếp ngay ngắn thành một hàng. 

Tụi nó cứ như là vịt tuyết diễu binh vậy.

Sau khi làm người tuyết xong, Cố Thư Di nhanh như chớp lấy điện thoại ra chụp ảnh. Vì sợ nhiệt độ quá thấp sẽ làm điện thoại bị đóng băng tắt máy nên trước tiên cô chụp ảnh người tuyết và bầy vịt tuyết, sau đó nhanh chóng chuyển camera trước để chụp ảnh tự sướng cho cô và tác phẩm của mình.

Cố Thư Di nhìn vào camera giơ tay hình chữ V chụp ảnh, nhưng sau khi chụp choẹt mấy tấm, cô nhận thấy hình như gần đó có người.

“Tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di vừa nhìn thấy Bùi Cận Bạch thì lập tức hạ bàn tay đang giơ chữ V của mình xuống giấu ra sau lưng, bị bắt gặp đang chụp ảnh tự sướng mà không hiểu sao lại thấy xấu hổ vô cùng.

Bùi Cận Bạch liếc nhìn người tuyết và bầy vịt diễu binh của Cố Thư Di.

“Tổng giám đốc Bùi sao lại ở đây vậy?” Cố Thư Di lại quay mặt về phía Bùi Cận Bạch xuất hiện trong khu chung cư vào giữa đêm hôm khuya khoắt.

Sau khi được hỏi, Bùi Cận Bạch dường như suy nghĩ một lúc, rồi mới bình tĩnh cất lời: “Đi ngang qua.”

Nghe vậy khóe miệng Cố Thư Di giật giật.

Bùi Cận Bạch về nhà đi ngang qua mặt đất, cũng giống như việc cô về nhà đi ngang qua tầng trệt vậy, không có tí xíu sức thuyết phục nào.

Chẳng qua khác nhau ở chỗ đại khái dù cô biết rõ ràng là không thuyết phục, nhưng lại không đủ can đảm để đưa ra nghi ngờ.

“Làm sao cô làm được cái này?” Bùi Cận Bạch nhìn những con vịt tuyết sống động của Cố Thư Di, đột nhiên hỏi.

Cố Thư Di có đánh chết cũng không ngờ rằng tổng giám đốc Bùi cao quý lạnh lùng lại có hứng thú với vịt tuyết của cô.

Nhưng nếu ông chủ đã tỏ ra thích thú, thì đương nhiên cô cũng nhiệt tình giới thiệu.

“À, là dùng cái này để làm nè.” Cố Thư Di lập tức nhặt chiếc kẹp nặn tuyết hình vịt vừa rồi cô ném trên đất, đưa cho Bùi Cận Bạch xem, rồi dùng chiếc kẹp đó để xúc lấy một nắm tuyết lớn, lắc mạnh trong tay, tiếp đó lại gõ gõ xuống đất, cuối cùng mở chiếc kẹp, một con vịt tuyết 3D đã ra đời.

Cố Thư Di đeo găng tay vào, đặt con vịt tuyết mới làm vào lòng bàn tay rồi đưa nó tới trước mặt Bùi Cận Bạch: “Hì hì, tổng giám đốc Bùi, cái này cho anh.”

Bùi Cận Bạch nhìn con vịt tuyết trắng trắng mập mạp trong tay Cố Thư Di.

Sau đó, người đàn ông dò xét con vịt và nói: “Tôi cứ nghĩ cô sẽ đưa cho tôi cái kẹp.”

Cố Thư Di: “...”

Lần đầu tiên cô phát hiện ra người giàu cũng có thể vô liêm sỉ như vậy.

Cho anh ấy một con vịt chưa đủ lại còn muốn cái kẹp của cô?!

Cố Thư Di cười nịnh nọt: “Không phải chứ, thứ này mua trên mạng có vài tệ, làm sao anh có thể thích được chứ.”

Bùi Cận Bạch: “Tôi có thích."

Cố Thư Di lại: “...”

Thực sự nghi ngờ rằng Bùi Cận Bạch đang mượn việc này để trả mối thù bộ phim 4D lần trước, miệng thì nói không trách cô, nhưng hành động của anh ấy thì lại khác.

Trần Lê còn nói rằng tổng giám đốc Bùi của bọn họ sẽ không nhỏ mọn đến mức so đo với cô như vậy, rõ ràng tên này là đồ lòng dạ hẹp hòi, hẹp hòi chết đi được.

Cố Thư Di bị hành động hẹp hòi này làm cho không kìm nén nổi biểu cảm nữa, miễn cưỡng đưa chiếc kẹp bằng một tay.

Lúc này tuyết đã rơi ít đi nhiều, nhưng mặt đất vẫn còn một lớp thật dày, một mảnh trắng xóa.

Cố Thư Di đứng sang một bên, vẻ mặt không tình không nguyện dẩu mỏ, nhân lúc Bùi Cận Bạch ngồi xổm xuống nghiên cứu chiếc kẹp tuyết này chơi thế nào, đối mặt với cái gáy của người đàn ông kia, tay cô lặng lẽ bốc một nắm tuyết, không chút cảm tình nâng tay lên, giống như rải muối, lẳng lặng rải tuyết trên tóc và gáy của anh.

Cô nhìn những bông tuyết rơi trên gáy anh nhanh chóng biến mất do nhiệt độ cơ thể.

Xong xuôi, Cố Thư Di không nén được nụ cười vui sướng và hài lòng.

Động tác của người đàn ông kia hình như dừng lại một lúc.

Cố Thư Di lập tức rút tay lại và đút vào túi áo, vờ như không có chuyện gì xảy ra, thế nhưng người kia dường như chỉ tạm dừng, rồi lại tiếp tục nghiên cứu chiếc kẹp tuyết.

Cố Thư Di lại quay mặt về phía sau gáy của anh và liếm môi.

Bộ dạng rất là hứng thú.

Cô lại bốc thêm một ít tuyết, giơ tay lên, nhưng lần này, khi tuyết trên tay cô sắp rơi, Cố Thư Di nhìn thấy người đàn ông trước mặt rõ ràng đang nghiên cứu chiếc kẹp tuyết của cô, bỗng quay đầu lại.

Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc không ngờ tới.

Bàn tay rắc tuyết của Cố Thư Di vẫn còn đang giơ lên ​​​​không trung.

Đầu tiên, Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, sau đó điều chỉnh phương hướng, nhìn bàn tay cầm một nắm tuyết nhỏ đang lơ lửng trên đầu mình.

Cái này rõ ràng đủ để giải thích tại sao vừa rồi tuyết lại có thể lọt vào sau gáy anh một cách chính xác như vậy.

Cố Thư Di vẫn đang giơ tay.

Cô nhìn vào mắt Bùi Cận Bạch, không nhúc nhích, thầm nuốt nước bọt.

Đến khi tình thế cuối cùng sắp chuyển biến thêm một bước, Cố Thư Di cảm thấy trong đầu mình chỉ còn vỏn vẹn một suy nghĩ đó là…

Té lẹ!

Cho dù trốn được một lúc không trốn được cả đời thì vẫn phải chuồn thôi.

Cái gì mà giai cấp áp bức hay thân phận nhà giàu gì gì đó lúc này không còn là vấn đề cần lo lắng nữa, chỉ còn lại bản năng tìm lợi tránh hại của con người, Cố Thư Di rút bàn tay phạm tội lại, gần như bỏ chạy trong nháy mắt. 

Đáng tiếc là tối nay có vẻ cô mặc hơi nhiều.

Cố Thư Di mới chạy được hai bước, đã cảm giác được phía sau có người túm lấy mũ áo khoác của mình.

Sao mà lúc nào cũng là túm mũ thế.

Cố Thư Di không biết tại sao cô lại cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc đến thế, mũ bị kéo lại làm cô bị nghẹn nên ho khù khụ, còn chưa kịp nhớ lại cảm giác quen thuộc này ở đâu ra, thì người đàn ông kia đã đuổi kịp cô hai bước.

Cố Thư Di nhìn tuyết trên tay kia.

“Ấy, tổng giám đốc Bùi, tôi sai rồi! Tổng giám đốc Bùi, tôi sai rồi! Tôi xin lỗi mà hu hu hu hu hu.”

Không cần nghĩ cũng biết Bùi Cận Bạch muốn trả lại đống tuyết mà cô đã lén rắc vào cổ áo của anh cho cô, Cố Thư Di đang mặc một chiếc áo khoác phao lông vũ bồng bềnh, bị xách mũ lên, vừa cầu xin sự tha thứ, vừa liều mạng vùng vẫy như một con sâu béo ú.

Chỉ là rõ ràng anh không có ý định tha thứ chỉ vì vài câu xin lỗi.

Tuyết lạnh cóng càng lúc càng đến gần.

Hai tay của Cố Thư Di liên tục dùng khua khoắng loạn xạ trong không khí, dùng hết sức bình sinh muốn chạy. Bùi Cận Bạch tóm lấy Cố Thư Di bằng một tay nên cũng bị sức lực giãy dụa của cô đẩy lùi hai bước.

Bùi Cận Bạch lùi lại đá trúng vào người tuyết nhỏ mà Cố Thư Di vừa mới làm lúc nãy.

Vì thế trong khi Cố Thư Di đang vùng vẫy điên cuồng, một lực mạnh bất ngờ kéo cô xuống.

“Ầm” một tiếng, trời đất quay cuồng.

Dường như cả thế giới đều trở nên im lặng.

Chỉ còn những bông tuyết vẫn bay phấp phới trong không khí.

Cố Thư Di mở to mắt, há miệng thở hổn hển, chỉ thấy thế giới trước mặt đảo lộn chín mươi độ, đèn đường chuyển từ dọc thành ngang.

Lúc này cô đang nằm trên mặt đất.

Cô bị ngã.

Nhưng hình như không hề đau chút nào.

Cả người Cố Thư Di không cảm thấy đau đớn gì, nhưng cô không thể quy việc này do tuyết dày và cô mặc nhiều quần áo.

Bởi vì cô cảm thấy rõ ràng, bên dưới mình còn có một người.

Cố Thư Di từ từ quay đầu lại và nhìn thấy Bùi Cận Bạch, cả người đang nằm thẳng cẳng trên tuyết, làm đệm thịt cho cô.

Bùi Cận Bạch cũng đang nhìn cô.

Cố Thư Di nuốt nước bọt đối mặt với anh.

Rồi giây tiếp theo, tay chân cô nảy lên như lò xo.

“Xin lỗi tổng giám đốc Bùi, tôi…”

Người đàn ông lại r3n rỉ.

Cố Thư Di bật dậy thất bại, cô nhìn thế giới trước mắt quay trở lại hình dạng đảo ngược chín mươi độ, bởi vì áo khoác quá dài mà cô không động đậy nổi, đã không đứng dậy được còn ngã nhào xuống lần nữa.

Sau đó cô vẫn không cảm thấy đau chút nào.

Cố Thư Di khẽ méo miệng.

Bùi Cận Bạch cảm nhận được sức nặng trên cơ thể mình.

Cố Thư Di không nặng, nhưng đây cũng không phải là một cú thả nhẹ nhàng, mà sức nặng đó theo gia tốc của trọng lực, cứng rắn đập vào trên người anh.

Bùi Cận Bạch chỉ cảm thấy khắp tay mình đều là chiếc áo khoác dày mềm mại của Cố Thư Di, hoặc là Cố Thư Di mặc chiếc áo khoác phao lông vũ bồng bềnh đầy tay mình.

Anh nhìn bầu trời không đáy, nhìn thấy những bông tuyết nối tiếp nhau rơi xuống. Một số rơi xuống mặt anh, bị nhiệt độ cơ thể biến thành những giọt nước lành lạnh.

Lồ ng ngực của Bùi Cận Bạch hơi rung lên khi nói: “Cố Thư Di!”

“Không phải cô cố ý đâu nhỉ.”

Cuối cùng vẫn là Cố Thư Di được Bùi Cận Bạch nắm lấy tay kéo lên.

Không thể không trách cô được, là do chiếc áo khoác quá dài, giống như một chiếc váy vừa dài vừa bó, bước chân cũng không thể bước dài, đứng từ dưới đất lên thực sự rất bất tiện.

Vừa rồi hai người vừa vặn rơi vào đội quân người tuyết và vịt tuyết, lúc này, đội quân người tuyết và vịt tuyết của Cố Thư Di đã bị đè nát bấy.

Cố Thư Di không thèm phủi tuyết trên người mình, mà chủ động vỗ tuyết trên  người Bùi Cận Bạch.

Bùi Cận Bạch phủi xong tuyết trên lưng, thấy Cố Thư Di vẫn đang cúi đầu nhìn mình tìm tuyết để phủi.

Hoàn toàn là bộ dạng làm chuyện sai trái mà không chạy thoát được, bây giờ chỉ có thể hèn mọn lấy lòng.

Tính tình này co được dãn được, lật mặt như lật bánh.

“Còn chơi nữa không?” Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, sau đó nhìn bầy vịt và người tuyết đã biến thành tuyết vụn.

Cố Thư Di nghe thế có chút nghi ngờ, ngẩng đầu lên.

Sau đó nhìn đống tuyết vụn rải rác trên mặt đất.

Cô đã định ngày mai sẽ xuống dưới lầu để xem đội quân người tuyết và vịt tuyết của cô có còn ở đó không.

Bùi Cận Bạch nghĩ đến người tuyết nhỏ không cao hơn bắp chân mình của Cố Thư Di, đột nhiên phì cười: “Muốn đắp thì phải đắp cho to.”

Mười phút sau.

Cố Thư Di có chết cũng không ngờ đêm nay cô không những không ngỏm, mà còn có thể nhìn thấy cảnh tượng này.

Bùi Cận Bạch đang cúi người lăn những quả cầu tuyết để làm người tuyết.

Quả cầu tuyết lăn từ nhỏ đến lớn rất dễ dàng nên mới có câu nói “quả cầu tuyết lăn càng lúc càng lớn”.

Anh đặt quả cầu tuyết nhỏ lên quả cầu tuyết lớn, hình dạng ban đầu của người tuyết đã sẵn sàng.

Cố Thư Di bước tới, dùng đôi tay xỏ găng xoa phẳng những chỗ gồ ghề của quả cầu tuyết.

Người tuyết này lớn hơn người tuyết cô làm rất nhiều, cao hơn một mét.

Bùi Cận Bạch đã làm xong thân hình người tuyết, lại bắt đầu điều chỉnh hình dạng của hai quả cầu tuyết, để chúng trở nên tròn trịa nhất có thể.

Cố Thư Di nhìn người tuyết vốn đã đủ lớn, lại không kìm được nhìn Bùi Cận Bạch đang điều chỉnh hình dạng người tuyết.

Vậy ra đây là người phương Bắc sao, đắp người tuyết cũng tập trung như vậy.

Hoặc cũng có thể đó là bệnh nghề nghiệp của tổng giám đốc, làm bất cứ chuyện gì đều nhất định phải tốt nhất có thể.

Nhưng mà Cố Thư Di vẫn cảm thấy một cảm giác không chân thật của người phạm tội chết mà không những không bị trừng trị, đã thế nạn nhân còn ở đây đắp người tuyết với mình.

“Tổng giám đốc Bùi…” Cố Thư Di đợi cho đến khi Bùi Cận Bạch gần như đã sửa thành hình xong, chủ động đi nhặt mấy viên đá, dùng tư thế tha thiết nhận lỗi đưa chúng đến trước mặt Bùi Cận Bạch.

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di đang cầm đá trước mặt anh.

Từ vẻ mặt đến ngôn ngữ cơ thể rõ ràng là nếu anh chấp nhận đá của tôi thì không thể so đo những lỗi lầm tôi đã gây ra với anh tối nay nữa.

Bùi Cận Bạch vẫn còn một nắm tuyết còn sót lại trong tay để làm người tuyết.

Anh không nói gì, chỉ nhìn nắm tuyết còn sót lại trên tay, sau đó vừa giơ tay lên, Cố Thư Di đã lập tức sợ hãi so vai rụt cổ, nhắm chặt mắt lại.

Nhưng lần này cô không bỏ chạy, một lòng cam chịu số phận thấy chết không sờn.

Bùi Cận Bạch đối mặt với bộ dạng này của Cố Thư Di thì không kìm được bật cười thành tiếng.

Sau đó anh nhớ lại cô đã cả gan rắc tuyết sau gáy anh khi anh đang ngồi xổm xuống, lại nghiến răng hàm.

Lúc này thoạt nhìn cô có vẻ rất sợ hãi, nhưng khi lén lút làm điều xấu cũng tuyệt đối không qua loa.

Bùi Cận Bạch đợi đến cuối cùng, vẫn là lau tuyết trên tay.

Anh nhìn Cố Thư Di vẫn chưa dám mở mắt.

Giọng điệu tuy lạnh lùng nhưng lại không có vẻ gì là không vui, ngược lại hình như còn có ẩn ý gì đó không rõ:

“Cố Thư Di, biết sợ mà còn làm như vậy ư?”

“Thực sự nghĩ rằng tôi sẽ không làm gì cô sao?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play