Những cảm xúc không thể giải thích được trong lời nói của anh đã ảnh hưởng đến Tuyên Dụ. Cô nhìn Úc Văn Yến mà quên luôn cả việc trả lời Đổng Húc Nghiêu.

Úc Văn Yến quay đầu đi chỗ khác, ở nơi Tuyên Dụ không nhìn thấy anh nắm chặt tay lái, mu bàn tay nổi gân xanh, kiềm chế mọi suy nghĩ vượt quá phép tắc.

“Tiểu Dụ, sao vậy?” Đổng Húc Nghiêu tưởng là Tuyên Dụ không nghe nên hỏi thêm.

Tuyên Dụ thoát khỏi dòng suy nghĩ: “Đến đây.”

Úc Văn Yến vốn đã không còn chút hy vọng nào, cảm thấy trái tim mình chìm vào vực sâu băng giá. Anh nhìn chằm chằm Tuyên Dụ nhưng không dám ôm bất kỳ hy vọng nào với cô.

Cô đi tới cạnh cửa kính xe: “Tôi giặt xong quần áo sẽ trả cho anh.”

Nói xong, cô chạy chậm về phía Đổng Húc Nghiêu, cười nói: “Để anh đợi lâu rồi.”

Úc Văn Yến sững sờ nhìn cô đi xa, trong lòng cảm thấy trống vắng.

Cuối cùng, cô vẫn chọn người khác.

Bên vệ đường, cành cây trơ trụi, mùa đông đã đến, trời đất tối sầm một màu. Một đôi nam nữ sánh vai bước đi, họ trò chuyện và hơi thở phả thành từng làn khói trắng xua tan cái lạnh giá của mùa đông.

Không biết Úc Văn Yến đã ngây người tại chỗ bao lâu, khi toàn thân lạnh buốt anh mới hồi phục tinh thần.

Tuyên Dụ cùng Đổng Húc Nghiêu đi tới cửa bãi đậu xe, cô dừng lại, nói: “Anh không cần đưa em về đâu, em còn có việc, ngồi tàu điện ngầm tiện hơn.”

Đổng Húc Nghiêu ngăn cản cô: “Anh đưa em về, trời lạnh lắm, trong xe ấm áp hơn.”

“Không sao đâu.” Tuyên Dụ đi tới một cái cửa ra khác, cười nói: “Trên đường chú ý an toàn!”

Đổng Húc Nghiêu nhìn theo Tuyên Dụ đi xa, anh ta cảm thấy hơi mất mát. Bỗng nhiên nghĩ tới chiếc xe đỏ sang trọng nổi bật ven đường, cô có quen biết Chu Kính?

Đổng Húc Nghiêu mang theo nghi ngờ trở lại xe, trước khi đi anh ta nhắn tin cho Tuyên Dụ, bảo cô về nhà thì báo an toàn.

Đi đến tàu điện ngầm gần đó, Tuyên Dụ bị gió lạnh thổi muốn run lẩy bẩy.

Cũng không biết bản thân cô đang suy nghĩ gì, có người đưa đón lại không thích, nhất định phải tự mình đi tàu điện ngầm.

Châm chọc thì châm chọc nhưng trong lòng cô hiểu rõ mình cũng sẽ không lên xe Úc Văn Yến. Vậy mà trên đường đi tới bãi đậu xe với Đổng Húc Nghiêu nội tâm cô vẫn rất đau khổ. Trước mắt cô hiện lên dáng vẻ anh nói câu nói kia, ánh sáng trong mắt cô vỡ vụn, sâu trong cổ họng cô dâng lên một cảm giác đau đớn.

Cô không muốn đưa ra lựa chọn nào nên tốt nhất là đi một mình.

Về đến nhà mở cửa ra, hơi ấm phả vào mặt Tuyên Dụ mới có cảm giác sống lại.

Trần Tả Ninh ngồi xổm dưới đất sắp xếp hành lý, quay đầu lại nhìn Tuyên Dụ: “Chị tự về sao? Anh Yến không đưa chị về ư?”

“Sao anh ấy phải đưa chị về chứ.” Tuyên Dụ cởi áo khoác ra, đi tới trước mặt Trần Tả Ninh gõ lên trán cô ấy, “Quỷ thông minh, đừng trêu chọc chị của em nữa.”

Trần Tả Ninh đứng dậy rót nước ấm cho Tuyên Dụ, hỏi: “Anh Yến không đưa chị về, Đổng Húc Nghiêu cũng không đưa chị về sao?”

Tuyên Dụ nằm vào một góc ghế salon sưởi ấm: “Nhất thiết phải có người đưa chị về sao? Chị của em tự về được.”

“Chị nhất định muốn tự về à.” Trần Tả Ninh thuận tay cầm lấy bình nước ấm rồi đặt vào trong lòng Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ bưng lấy bình nước ấm thổi nhẹ: “Ừ, chị tự dựa vào chính mình.”

Trần Tả Ninh bỗng nhiên dừng động tác: “Chị, cuối năm em được nhận tiền thưởng, chúng ta gom tiền mua một chiếc xe đi, chị lái xe đi làm.”

“Không được.” Tuyên Dụ lắc đầu, “Như thế chúng ta phải dành ra một khoản tiền mỗi tháng cho chi phí bảo dưỡng xe, tiền của chúng ta thật sự sẽ trở nên eo hẹp. Hơn nữa, chị không có bằng lái.”

Trần Tả Ninh: “Em nhận được tiền thưởng, đăng ký lớp học lái xe cho chị trước.”

Tuyên Dụ: “Tiền em tự giữ là được, sẽ có rất nhiều việc phải dùng tiền trong tương lai.”

Trần Tả Ninh không tiếp tục tranh cãi, trong lòng cô ấy đã quyết định sử dụng số tiền đó thế nào.

Sau khi cảm thấy ấm áp hơn, Tuyên Dụ chú ý đến chiếc vali trên sàn, hỏi: “Em đi công tác à?”

Trần Tả Ninh dừng lại một chút: “Vâng, em có việc phải đi xa.”

Tuyên Dụ không nhận ra phản ứng hơi khác của Trần Tả Ninh, cô giúp cô ấy kiểm tra lại rồi dặn dò cô ấy chú ý an toàn bên ngoài.

Sau khi thu dọn xong, Tuyên Dụ trở về phòng, cô đi tới trước cửa phòng thì xoay người lại: “Tại sao em gọi Úc Văn Yến là anh Yến, còn Đổng Húc Nghiêu thì cứ gọi tên.”

Trần Tả Ninh lãnh đạm nói: “Thói quen rồi.”

Tuyên Dụ suy tư một lúc: “Cũng đúng… Thôi bỏ qua.”

Cuối cùng Tuyên Dụ dặn dò thêm mấy câu rồi đóng cửa phòng ngủ mình lại.

Trần Tả Ninh nghĩ thầm một cách bất lực, chị gái ngốc của cô đã lớn tuổi rồi nhưng vẫn còn lơ mơ như vậy. Đương nhiên là vì mối quan hệ quen lạ khác nhau nên cô ấy mới gọi như vậy, người ngoài nhìn là nhận ra ngay, chỉ có cô không nhận ra.

Tuyên Dụ viện lý do công việc của cố vấn bận rộn nên đã không tham gia buổi họp nhóm tuần trước, nhưng không thể trốn được bữa tiệc nhỏ liên hoan gặp mặt.

Sáng sớm thứ Hai, nhóm nhỏ năm người thảo luận sôi nổi về bữa liên hoan, khác hoàn toàn với nhóm nhỏ chung giáo sư hướng dẫn bên kia.

Mạng tôi do tôi, không do thầy:【Đã quyết định tối nay không say không về! 】

Học thuật sống tạm bợ:【Ư ư nói hay quá, chúng ta không phải đi để ăn uống vui đùa, chúng ta gặp mặt để nghiên cứu thảo luận đối sách, liên kết để làm sao đối phó nhóm bên kia.】

Chúa Giê-su không độ người nghiên cứu khoa học:【Sao lại rút trúng nhóm của bọn Diêu Khai Ẩn vậy, xui xẻo quá, có thể không đi được không?】

Điểm cuối của nghiên cứu khoa học là huyền học:【Giáo sư của chúng ta với giáo sư Bàn của nhóm họ không hợp nhau à?】

Mạng tôi do tôi, không do thầy:【Có thể nói là kẻ thù truyền kiếp á. 】

Chúa Giê-su không độ người nghiên cứu khoa học:【Ồ? Chẳng phải vì muốn giành học bổng loại xuất sắc mà cậu ta mới vu oan cho Tuyên Tuyên của chúng ta sao? Tại sao tôi lại không biết có kẻ thù truyền kiếp?】

Điểm cuối của nghiên cứu khoa học là huyền học:【 Đây là tin đồn ít người biết, tôi nghe được trong buổi liên hoan cuối tuần. Tiểu Dương nhà chúng ta hồi học cao học không hợp với giáo sư Bàn lắm đâu. 】

Mạng tôi do tôi, không do thầy:【Tối nay nói cụ thể hơn, Tuyên Tuyên đâu? Tối nay có tới buổi hẹn đúng giờ không?】

Tuyên Dụ vừa đọc tin trước, xác định tối nay không trực nên cô đồng ý.

Trâu ngựa nghiên cứu khoa học:【Có thể, mọi người gửi địa chỉ cho tôi.】

Chú thích này là để hòa nhập với nhóm nhỏ, đổi dưới sự thúc giục của họ.

Trả lời tin nhắn xong, Tuyên Dụ kiểm tra thư điện tử mới nhận.

Đường Phục Tông gần đây đã giới thiệu cho cô một công việc phiên dịch y tế, độ khó dịch thuật rất cao, đối phương lại cần gấp nên cô chỉ có thể tận dụng thời gian để làm.

7 giờ tối, Tuyên Dụ đi tới khu quán bar hồ Vạn Thủy, Mạnh Thanh Dã đứng ở giao lộ đón cô.

Mạnh Thanh Dã chạy tới ôm cánh tay Tuyên Dụ: “Tối nay đều phải uống, không ai được phép từ chối.”

Tuyên Dụ ngược lại không có vấn đề gì, cô vẫn chưa đạt tới hạn mức cao nhất của mình, tạm thời không biết tửu lượng của mình là bao nhiêu. Mỗi lần ăn liên hoan cô đều là người cuối cùng đưa mọi người về nhà.

“Tiểu Dương và Úc Văn Yến cũng tới rồi.”

Tuyên Dụ nhíu mày: “Không phải chúng ta tụ họp à? Tiểu Dương tới cũng được đi, còn Úc Văn Yến tới làm gì?”

“Đàn em là đứa lỗ m.ãng, vô tình lỡ miệng nói ra. Vừa nghe nói phải đối phó với giáo sư Bàn, Tiểu Dương như bị tiêm máu gà vậy, nói chắc chắn phải tới tham gia.” Mạnh Thanh Dã nói, “Lần trước họp nhóm Tiểu Dương mời Úc Văn Yến tham dự liên kết nên cùng đi.”

Tuy nói không tránh khỏi việc gặp mặt, nhưng mỗi lần gặp Úc Văn Yến tâm trạng Tuyên Dụ vẫn còn nặng nề.

Đi đến đó, mọi người đã chơi hai ván board game*, tính ra thì Dương Trí là người vui vẻ nhất. Anh ấy vỗ tay rất ồn ào, không nói thì cũng không ai biết anh ấy là giáo sư của họ.

(*Board game: tức là các trò chơi trên bàn, như cờ, bài, hay các trò chơi chiến lược khác mà người chơi tham gia trực tiếp trên một mặt bàn.) 

Lúc chọn người hướng dẫn, Tuyên Dụ đã đặc biệt hỏi đàn chị Độc Nghiên. Ai cũng nói giáo sư Dương tốt mọi mặt, rất yêu quý học sinh. Sau khi tiếp xúc thì quả thật là vậy. Anh ấy hoàn toàn hòa mình cùng học sinh thành một khối, không phù hợp với hình tượng học giả nghiêm túc trong tưởng tượng.

Dương Trí vẫy tay: “Tới rồi, Tuyên Tuyên ngồi bên này!”

Tuyên Dụ tiến lại gần, nhìn thấy Úc Văn Yến đang ngồi sâu trong gian phòng nhỏ, khoanh tay trước ngực, lười biếng tựa vào ghế sofa. Anh có cười thật đấy, nhưng nụ cười ấy lại mang vẻ xa cách, lạnh lùng.

Hôm nay anh mặc áo hoodie đen, nhìn chẳng khác gì sinh viên, ai mà nghĩ rằng anh đã đi làm được mấy năm rồi.

Tuyên Dụ ngồi đối diện anh, Dương Trí  nói: “Tuyên Tuyên, phương hướng nghiên cứu đề án luận văn tốt nghiệp của em có thể hỏi thêm nhà ngoại giao Úc.”

Tuyên Dụ gật đầu, cũng không bày tỏ gì thêm.

Mọi người bên nhau mấy năm cũng đã quen, Tuyên Dụ không thích chơi board game lắm, bọn họ cũng không bắt buộc, ngầm cho phép cô ngồi một bên xem.

Quan trọng nhất là cô uống không say, bị phạt rượu vì thua game đối với cô chẳng khác nào trò đùa, cuối cùng chỉ có họ tự chuốc lấy khổ.

Mạnh Thanh Dã cũng tiến tới, kề tai nói nhỏ với Tuyên Dụ: “Chị nghe nói hồi đại học học trưởng Úc quen bạn gái, sau khi tốt nghiệp thì bị đối phương bỏ rơi.”

Tuyên Dụ thoáng chấn động: “… Chị nghe ai nói?”

Mạnh Thanh Dã: “Nghe một người bạn thi vào bộ tư pháp của chị nói. Có phải cực kỳ tò mò không!”

“Chị hưng phấn như vậy… làm gì?” Tuyên Dụ chột dạ, ánh mắt Mạnh Thanh Dã nhìn cô quá nóng bỏng.

Mạnh Thanh Dã ôm vai Tuyên Dụ: “Tuyên Tuyên à, thật ra em có tình ý với đàn anh Úc đúng không! Lần trước ở nhà giáo sư Úc chị đã phát hiện rồi.”

Tuyên Dụ đẩy cô ấy ra: “Chị nói bậy bạ gì đấy!”

Mạnh Thanh Dã chỉ vào mắt mình rồi chỉ Tuyên Dụ: “Chị có hỏa nhãn kim tinh nhìn tình yêu.”

“Chị sẽ giúp em.” Mạnh Thanh Dã đột nhiên cảm giác toàn thân tràn đầy động lực.

Tuyên Dụ bất thình lình nói: “Muốn nhiều chuyện mới là mục đích của chị thì có.”

Mạnh Thanh Dã trách cứ nói: “Tuyên Tuyên em cũng thật là, nhìn thấu nhưng không nói cũng được mà!”

Chơi được nửa chừng, đàn anh trò chuyện một lúc về chuyện liên kết, phân công đơn giản sau đó lại la hét chơi board game.

Chọn địa điểm thảo luận ở quán bar thì chắc chắn không thể bàn bạc được. Nhóm người này cũng không giống như những người sẽ lên kế hoạch cho chuyến đi từ trước, chỉ đến đêm trước khi lên đường, họ mới có thể hoàn thành xong mọi công việc.

Mạnh Thanh Dã đề nghị chơi lời thật lòng hay đại mạo hiểm, đàn anh nói: “Yo, trò chơi nhàm chán như vậy chẳng bằng chơi đánh địa chủ.”

“Đây không phải là cơ hội tốt để ăn dưa chuyện của Tiểu Dương à!” Mạnh Thanh Dã có dụng ý khác.

Dương Trí nói: “Ăn dưa của học trưởng Úc Văn Yến của các em cũng không khác nhau mấy.”

Đàn em nhao nhao muốn thử: “Có được không?”

Úc Văn Yến cười: “Tôi có thể làm được.”

Để tăng độ khó, họ không chơi với bánh xe quay số nữa, thay vào đó sửa thành xúc xắc và hô số điểm.

Tuyên Dụ kéo Mạnh Thanh Dã một cái: “Đổi cái khác đi.”

“Vì sao?” Đây là sở trường của Mạnh Thanh Dã.

Tuyên Dụ nhìn về phía Úc Văn Yến: “Mọi người sẽ thua thảm hại đấy.”

Úc Văn Yến gần như chưa bao giờ thua board game, đặc biệt là khi hô số điểm, anh rất biết cách đánh lừa. Anh uống rượu không giỏi, chỉ nhờ vào việc thắng mà có thể tiếp tục đến lúc kết thúc.

Mạnh Thanh Dã không tin điều đó nên gọi nhân viên phục vụ giúp mang xúc xắc đến.

Có năm người chơi, mỗi người có 5 viên xúc xắc, độ khó trung bình.

Mạnh Thanh Dã là người đầu tiên hô số điểm, còn Úc Văn Yến thì xếp ở cuối cùng. Thông thường, sau khi hô xong một vòng, nếu số điểm rất lớn và đến lượt người kế tiếp, thì gần như chắc chắn sẽ thắng.

Úc Văn Yến không bao giờ hô số điểm giống như người trước. Anh hoặc là hô gấp đôi số điểm, hoặc là hô một số khiến người kế tiếp gặp khó khăn.

Mạnh Thanh Dã uống xong năm ly rượu, đã trả lời hai câu hỏi thật lòng, bỗng nhiên có chút tin vào lời của Tuyên Dụ.

“Tuyên Tuyên, anh ấy là người tính toán như thần à?” Mạnh Thanh Dã ợ lên một hơi rượu.

Tuyên Dụ nói: “Anh ấy không cần phải tính toán, chỉ cần nhìn một cái là biết chị thích hô số điểm an toàn. Chẳng hạn như chị hô số 2, nếu người kế tiếp thay đổi số điểm, có nghĩa là số điểm đó là số xúc xắc nhiều nhất trong tay họ; Nếu không thay đổi, có thể suy ra trong trò chơi có khoảng bao nhiêu viên xúc xắc số 2. Sau khi mọi người hô xong một vòng, hoàn toàn có thể nắm rõ tình hình.”

“Trời ơi, em nói thật có lý!” Mạnh Thanh Dã kinh ngạc thốt lên, trước đây cô ấy chơi toàn dựa vào may mắn, chưa bao giờ tính toán.

Mạnh Thanh Dã nhanh chóng phản ứng lại: “Làm sao em biết nhiều như vậy?”

Tuyên Dụ ho nhẹ: “Trước đây một người bạn đã dạy em.”

“Vậy sao em không chơi?” Mạnh Thanh Dã cảm thấy Tuyên Dụ lên sân có thể tỏa sáng, tửu lượng cùng chỉ số thông minh đều giỏi.

Tuyên Dụ liếc nhìn Úc Văn Yến, nói: “Anh ấy bảo học những điều này để ứng phó với tình huống là đủ rồi, không nên chơi nhiều.”

Mạnh Thanh Dã: “Người bạn của em thật là tốt, cũng rất dịu dàng nữa!”

Trong lúc trò chuyện, họ lại chơi thêm hai vòng.  Đàn em đã cược một ván và thắng Úc Văn Yến.

Khi tính toán kết quả, thiếu một số nên Úc Văn Yến đã thua.

“Trời ơi, đàn em may mắn quá!” Mạnh Thanh Dã hứng thú nói.

Chỉ thua một lần, mọi người đều vui mừng không thể tả.

Hỏi thật lòng hoặc uống rượu, để Úc Văn Yến chọn.

Tửu lượng của anh không tốt nên chọn lời thật lòng.

Mạnh Thanh Dã kích động giơ tay lên: “Tôi! Tôi! Để tôi hỏi!”

Dương Trí cười: “Khi trình bày trong buổi họp nhóm em còn không tích cực thế này.”

“Hai việc đó không liên quan đến nhau.” Mạnh Thanh Dã hỏi một câu đã ấp ủ từ lâu, “Xin học trưởng Úc đánh giá về mối tình trước đó của mình.”

Những người khác trợn tròn mắt, không ngờ rằng Úc Văn Yến đã từng yêu và đã chia tay.

Tất cả mọi người đều lắng nghe, chờ đợi câu trả lời của Úc Văn Yến.

Ánh mắt Úc Văn Yến đầy ẩn ý nhìn về phía Tuyên Dụ, thờ ơ nói: “Ai nhắc tới cũng thấy rất phiền.”

Ngay khi lời nói vừa dứt, mọi người đều im lặng.

“Úc Văn Yến!”

Tuyên Dụ hạ giọng gọi tên anh.

Nhận ra mình lỡ lời nên Tuyên Dụ đứng dậy: “Xin lỗi, em có việc phải đi trước.”

Không ai dám lên tiếng, trong lòng tự hỏi sao bầu không khí lại đột ngột thay đổi.

Dương Trí chuẩn bị chuyển chủ đề thì Úc Văn Yến đứng dậy, nói một câu “Tôi đi trước” rồi bước nhanh rời khỏi chỗ ngồi.

“Chuyện gì vậy?” Mạnh Thanh Dã ngượng ngùng hỏi.

Đàn em ngơ ngác chớp mắt: “Đàn anh Úc đang theo đuổi chị Tuyên Tuyên sao?”

Úc Văn Yến theo sau Tuyên Dụ ra khỏi quán bar, ánh mắt của vài người dõi theo.

Có phải họ đã nhìn nhầm không, khi cánh cửa đóng lại, Úc Văn Yến nắm lấy tay Tuyên Dụ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play