Thẩm Kiều Ninh đưa mắt nhìn theo cô Trương rời đi, vặn nắp chai uống một hơi cạn chất lỏng đắng chát.

Mùi hương của bội lan và cồn xộc thẳng lên mũi đè nén cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực.

Vừa quay người lại, ánh mắt cô chạm ngay vào ánh mắt của Tông Tiểu Cầm. Đối phương đang uất ức nhìn cô, trông như muốn đến gần nhưng lại không dám, bên cạnh còn có mấy cô gái khác dường như đang an ủi cô ta.

Thẩm Kiều Ninh không để ý, cứ thế rời đi.

Chính Tông Tiểu Cầm là người đã nói với nguyên chủ rằng Triệu Gia Thạch mắc bệnh nhưng không có tiền chữa trị, nhờ người đến báo tin, bảo cô ấy mang tiền về quê cứu gấp. Việc sau này nguyên chủ thảm hại như vậy, công lao của người này không nhỏ.

Nguyên chủ tin tưởng cô ta là vì Tông Tiểu Cầm luôn tỏ ra như một người chị em tốt, hết lòng lo nghĩ cho cô ấy khiến một nguyên chủ non nớt tin vào tình bạn này. Giống như chính Thẩm Kiều Ninh vậy, đàn em mà cô đã dốc lòng chỉ dạy cuối cùng lại viết về cô, một nhân vật nữ phụ có số phận bi thảm trong tiểu thuyết, sau khi cô bị thương không thể nhảy múa được nữa.

Tối qua khi đọc sách, cô đã bị sự ác ý tràn ngập trong đó làm cho chết lặng, thậm chí cô bắt đầu nghĩ, hai năm trước, vụ tai nạn xe hơi trên đường đến nước M nhận chức vũ công chính của đoàn ba lê, có khi nào không đơn thuần chỉ là một sự cố hay không.

Chỉ là giờ cô đã xuyên vào trong sách, dường như tất cả đều không thể giải đáp được nhưng món nợ với Tông Tiểu Cầm này, đợi khi cô hồi phục lại chút thể lực nhất định sẽ thay nguyên chủ tính toán cho rõ ràng.

Nơi mà Thẩm Kiều Ninh đang ở là đoàn văn công huyện, đây là một viện nhỏ đơn sơ được cải tạo tạm thời từ một gánh hát. Việc này có lẽ là để làm nổi bật sự cao cấp của đoàn văn công quân đội mà nữ chính tham gia, cố tình tạo ra sự đối lập.

Nhìn những căn nhà trắng đậm chất thời đại, cùng những cây cao tỏa bóng mát rợp trời, vào mùa hè cành lá xanh tốt um tùm, Thẩm Kiều Ninh cảm thấy môi trường tập luyện nơi đây cũng không tệ. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Đến khi vào nhà ăn, cô càng hài lòng hơn, cơ sở vật chất nơi này không bằng những chỗ khác nhưng chế độ đãi ngộ thì chẳng thua kém gì những công nhân viên chức trong huyện.

Vừa bước vào cửa, mùi thơm nức của thức ăn đã xộc vào mũi.

Hôm nay nhà ăn có chè đậu xanh, món chính là bánh trứng hoặc bánh bao bột mì pha lúa mạch.

Thẩm Kiều Ninh gọi một bát chè đậu xanh lớn, thêm hai cái bánh trứng.

Cô tìm một góc khuất ngồi xuống, nhấp một ngụm chè đậu xanh mát lạnh, cảm nhận hơi lạnh lan tỏa từ phổi rồi cắn một miếng bánh trứng. Mùi thơm của lúa mì, trứng gà và dầu cải hòa quyện, từ đầu lưỡi lan đến tận dạ dày.

Bánh rất dai và dẻo. Thẩm Kiều Ninh nhai chậm rãi, cuối cùng cũng cảm nhận được sự chân thực của cuộc sống trong thế giới này.

Từ lúc tiếp nhận ký ức, nhận thức được bản thân đã xuyên sách, dù cơ thể suy yếu nhưng cô vẫn không thể kiềm chế được sự kích động trong lòng.

Hoàn cảnh của nguyên chủ không tốt lắm nhưng điều đó không quan trọng, cô có thể vượt qua tất cả. Quan trọng nhất là, cô lại có thể nhảy múa rồi!

Ba lê có nguồn gốc từ nước ngoài, nếu một người Trung Hoa muốn làm vũ công chính của một đoàn múa ngoại quốc, điều đó có nghĩa là cô phải đánh bại những người bản xứ vốn đã có lợi thế bẩm sinh.

Trước khi xuyên sách, cô đã làm được điều đó nhưng ngay khi chỉ còn cách vị trí ấy một bước chân, cô lại gặp tai nạn xe hơi.

Một vũ công khi tư duy và kỹ thuật vừa mới đạt đến đỉnh cao lại bị tuyên bố kết thúc sự nghiệp. Ánh sáng rực rỡ nhất của điệu múa cô theo đuổi bỗng chốc tắt ngấm vào thời khắc huy hoàng nhất.

Dù sau này ngay khi xuất viện, cô đã được Học viện Kịch nghệ mời làm giáo viên khoa vũ kịch, trở thành giám khảo của các cuộc thi múa quyền uy được mọi người tôn trọng gọi là “cô giáo Thẩm”, đạt được tất cả những gì một vũ công có thể có… Nhưng cô không thể tự hào đứng trên sân khấu được nữa.

Dù con thiên nga trắng có được chăm sóc tốt đến đâu, nếu không thể dang cánh bay lượn trên hồ thì cũng là một điều đáng tiếc.

Thẩm Kiều Ninh hít sâu một hơi đè nén chua xót trong lòng.

Lúc này, cô lại có chút biết ơn đàn em đã viết ra cuốn sách này. Sách là cô ta viết nhưng thế giới này giờ đã là của cô.

Cô đã từng thoáng thấy phong cảnh trên đỉnh núi, lần này, cô nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao của ba lê!

Sau khi ăn xong, thể lực hồi phục không ít, cô chầm chậm đi về ký túc xá, vừa đi vừa chắp nối ký ức của nguyên chủ với những gì cô tận mắt chứng kiến.

Đoàn văn công huyện vốn là một gánh hát kịch truyền thống, may mắn nhờ nằm ngay sau tòa nhà chính phủ nên khi các gánh hát khác lần lượt giải tán, nơi này vẫn được giữ lại. Những người trong đoàn, từ chỗ có một bát cơm trời ban nay đã đổi thành bát cơm sắt vững chắc.

Nhưng cũng chính vì vậy, cơ sở vật chất trong đoàn không đầy đủ, có một nhà ăn tạm ổn nhưng không có ký túc xá riêng. Cô phải đi qua tòa nhà chính phủ phía trước để về khu tập thể chung.

Cố Chi Yến vừa bước ra khỏi tòa nhà chính phủ, vừa lên xe đã thấy Trình Hựu nháy mắt chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Trung đoàn trưởng, lại thấy cô gái kia rồi.”

“Chỗ này nhỏ xíu, có gì lạ đâu?” Cố Chi Yến nhìn thẳng phía trước, nghiêm trang đáp.

Trình Hựu cảm thấy trung đoàn trưởng đã chịu chở người ta lại còn cho nước uống, chắc hẳn không phải người bình thường, bèn nói tiếp: “Con gái đoàn văn công huyện này còn đẹp hơn cả mấy cô bên đoàn quân đội chúng ta ấy nhỉ!”

Lần này Cố Chi Yến dứt khoát im lặng.

Thấy chọc ghẹo không có tác dụng, Trình Hựu chuyển sang chuyện chính: “Con gái của thủ trưởng Thẩm bị phân về thôn nào vậy?”

“Mới tra hồ sơ xong, là thôn Tú Thủy. Hình như bên đó còn có đấu tranh vũ trang, sáng sớm mai chúng ta qua đó.”

Nói đến đấu tranh vũ trang, vẻ mặt Trình Hựu nghiêm túc hẳn lên. Anh ấy vốn định hỏi trung đoàn trưởng có thật sự muốn đính hôn với cô gái nhà họ Thẩm hay không nhưng lúc này anh ấy không hỏi nữa.

Chỉ là khi nhìn thấy chiếc lọ thủy tinh trống rỗng trên ghế sau, anh ấy bèn hỏi: “Trung đoàn trưởng, anh đưa hết trà lá sen bà cố cho người ta uống rồi, cái lọ này có vứt không?”

Nếu là lọ trái cây bình thường, Cố Chi Yến sẽ vứt đi nhưng đây là đồ của bà cố, không mang về chắc chắn sẽ bị mắng vì lãng phí.

“Rửa sạch, mang về.”

“Rõ, biết rồi!”

Ký túc xá của đoàn văn công là phòng bốn người, có hai chiếc giường tầng, Thẩm Kiều Ninh ngủ ở giường trên mà người ngủ giường dưới của cô, không may lại chính là Tông Tiểu Cầm.

Cô trở về ký túc xá, những người khác vẫn chưa về, vừa hay cho cô một khoảng thời gian yên tĩnh một mình.

Sau khi rửa mặt, cô nâng một chân đặt lên khung sắt leo lên giường tầng trên, mu bàn chân duỗi thẳng, bắt đầu ép chân.

Vừa rồi cô đã phát hiện ra, cơ thể này có tố chất bẩm sinh rất tốt, cũng có nền tảng nhất định nhưng luyện tập quá ít. Động tác Song Phi Yến khi nãy, cô thực hiện rất chật vật, trong khi với điều kiện cơ thể này lẽ ra phải dễ dàng hơn mới đúng.

Thẩm Kiều Ninh nghiêng người xuống eo, áp tai trái vào chân, hai tay ôm lấy chân đang giơ lên.

Cơ thể này vẫn còn rất trẻ, mới chỉ mười sáu tuổi, trong khi trước khi xuyên sách, cô vừa tròn ba mươi, coi như vô duyên vô cớ được “trẻ hóa” mười bốn năm. Nhưng có một vấn đề, nguyên chủ học vũ đạo cổ điển, chưa từng được huấn luyện múa ba lê chuyên nghiệp, đến mười sáu tuổi mới bắt đầu tập đứng mũi chân, có hơi muộn.

Một khi đã học đến đỉnh cao của một loại hình vũ đạo, tất yếu sẽ tiếp xúc với các loại hình khác, một số vũ công xuất sắc thậm chí có thể dung hòa, trở thành bậc thầy của mọi thể loại múa.

Kiếp trước, cô chuyên tâm với múa ba lê, có thể nói đã đạt đến trình độ đỉnh cao của một vũ công ba lê. Sau này lại làm giáo viên khoa vũ kịch hai năm, dĩ nhiên cũng có sự am hiểu nhất định về vũ đạo cổ điển, thậm chí thân vận của cô còn rất tốt, không ai có thể nói cô là dân ngoại đạo.

Nhưng nếu được chọn lại một lần nữa, cô vẫn sẽ chọn ba lê.

Thẩm Kiều Ninh đổi chân khác để tiếp tục ép, suy nghĩ bay xa, hồi tưởng lại nội dung cuốn sách.

Cô xuyên vào quyển tiểu thuyết có tên “Cuộc sống tốt đẹp khi sống lại những năm 70”. Cô vốn luôn say mê vũ đạo, rất ít khi đọc tiểu thuyết nhưng đây là truyện do một đàn em của cô viết, trong đó nữ phụ lại trùng tên trùng họ với cô. Học trò có quan hệ tốt với cô sau khi đọc xong thì cho cô mượn.

Nữ chính trong truyện tên Thẩm Y Y, là con riêng của người vợ kế mà ba ruột của nguyên chủ cưới về, lớn hơn Thẩm Kiều Ninh ba tuổi.

Thẩm Y Y ghen tị vì Thẩm Kiều Ninh có một người ba ruột làm thủ trưởng yêu thương, mẹ của cô ta để lấy lòng chồng cũng tỏ ra tốt với Thẩm Kiều Ninh hơn. Sau đó Thẩm Kiều Ninh được ba thu xếp để vào đoàn văn công của quân đội, còn cô ta thì chỉ có thể vào nhà máy dệt làm một nữ công nhân bình thường, trong lòng luôn thấy bất bình.

Sau này, ba Thẩm tìm cho Thẩm Kiều Ninh một vị hôn phu là con trai chiến hữu của ông ấy, người này còn trẻ mà đã là thượng tá. Nhưng Thẩm Kiều Ninh lại chướng mắt, cứ thế kéo dài đến tận ngoài hai mươi, khi Thẩm Y Y cứ ngỡ cô sẽ phải sống cô đơn cả đời thì một Triệu Gia Thạch tự gây dựng sự nghiệp và trở thành tỷ phú lại hết lòng theo đuổi cô ta, cuối cùng rước cô ta về nhà một cách vinh quang.

Công chúa út của thủ trưởng Thẩm lại đổi một nơi khác để tiếp tục làm công chúa.

Trong đó còn có một tình tiết, sau khi cuộc hôn nhân liên hôn giữa Thẩm Kiều Ninh và vị thượng tá kia thất bại, Thẩm Y Y từng mặt dày tự tiến cử bản thân. Lúc đó, vị thượng tá kia đã vì chấn thương mà xuất ngũ, thậm chí còn có chút tàn tật nhưng ngay cả như vậy, anh ấy vẫn không chịu cưới Thẩm Y Y.

Thẩm Y Y chịu hàng loạt cú sốc đã hoàn toàn hắc hóa, trọng sinh trở về năm cô ta sáu tuổi, vừa mới theo mẹ vào nhà họ Thẩm.

Sau khi sống lại, Thẩm Y Y ly gián tình cảm ba con giữa Thẩm Kiều Ninh và ba cô, cô ta hiểu rằng bản thân không phải con ruột của thủ trưởng Thẩm, dù có tranh thế nào cũng không đấu lại Thẩm Kiều Ninh nên đã xúi giục mẹ hạ thuốc cho ông ấy, thế là có thêm một đứa em trai. Cô ta không thể có được tài sản của nhà họ Thẩm vậy thì Thẩm Kiều Ninh cũng đừng hòng có.

Kiếp này, Thẩm Kiều Ninh đã bị chị kế tẩy não từ nhỏ, quan hệ với ba rất tệ. Đến năm mười tuổi, khi có thêm em trai, tình cảm ba con càng rơi xuống đáy vực.

Năm Thẩm Kiều Ninh mười lăm tuổi, ba Thẩm vẫn sắp xếp để cô vào đoàn văn công quân đội giống như kiếp trước nhưng Thẩm Kiều Ninh kiêu ngạo, không muốn nhận sự sắp xếp của ông. Trong cơn tức giận, cô tự đăng ký đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, bị phân đến thôn Tú Thủy nơi Triệu Gia Thạch sinh sống, mà Thẩm Y Y thuận thế chiếm lấy suất vào đoàn văn công quân đội.

Hiện tại Thẩm Kiều Ninh có thể ở đây là vì khi đoàn văn công huyện Song Thải đến thôn Tú Thủy tuyển người, cô có bằng cấp trung học lại có nền tảng vũ đạo từ nhỏ, được cô giáo Trương Ái Anh vừa nhìn đã chọn mang về đây.

Theo diễn biến trong truyện, sau khi nguyên chủ bị tàn phế hai chân, cô độc chết thảm, Thẩm Y Y rốt cuộc cũng được như ý ở bên Triệu Gia Thạch, tình cảm mặn nồng, dường như hoàn toàn thay thế nguyên chủ của kiếp trước…

Thẩm Kiều Ninh đặt chân xuống dùng khung sắt làm thanh vịn, bắt đầu luyện tập đứng mũi chân lần đầu tiên.

Nhớ đến những câu miêu tả sự ân hận của nguyên chủ trước khi chết trong sách, cô khẽ nhủ thầm, lần này, tôi sẽ khiến cuộc đời của cô rực rỡ hơn, bằng chính vũ điệu ba lê.

Về phần ân oán tình thù giữa Thẩm Y Y và Triệu Gia Thạch, cô không định nhúng tay vào.

Cô chỉ muốn múa, múa mà thôi!

===

TN Team: Bấm tag “TN Team” trên khung thể loại của truyện để ghé thăm tủ truyện của team nhé!! ヾ(≧▽≦*)o 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play