Thẩm Kiều Ninh rất lo con gái sẽ hỏi đến mảnh vải quý mà ba cô cất giữ là gì, may mà cô đã bị diễn viên nam trong phim truyền hình mê hoặc, quên béng từ lâu, đến khi chuyển vào nhà mới cũng không hỏi lại.
Chưa được bao lâu sau khi chuyển nhà thì Tết đến, vừa mừng nhà mới vừa mừng năm mới, khách khứa đến nhà họ rất đông. Trong số đó có một người phụ nữ trung niên tên là Đảng Hồng Mai, chính là đứa bé năm xưa được Thẩm Kiều Ninh cứu ra. Sau khi được hội phụ nữ tiếp nhận thì không bị trả về nhà nữa, cái tên Chiêu Đệ cũng bị bỏ đi đổi thành cái tên rất mang đậm phong cách thời đại.
Đứa trẻ năm xưa giờ cũng gần năm mươi tuổi, rất có chí, thi đậu đại học rồi thi vào viện kiểm sát ở Miên Thuận, giờ đã được điều lên tỉnh, là một kiểm sát viên chính trực không khoan nhượng, bà ấy thường xuyên đến thăm Thẩm Kiều Ninh.
Cố Vọng Tinh thấy bà ấy thì thân thiết gọi dì, nói rằng ba mẹ đang đi chợ, thấy bà ấy định đặt đồ xuống rồi rời đi, Cố Vọng Tinh lập tức giữ lại: “Dì ơi, dì chờ một lát đi, ba mẹ con sắp về rồi, ăn cơm với nhà con một bữa nhé.”
“Thôi, dì không ăn đâu, thấy họ khoẻ mạnh là dì yên tâm rồi, dì đi đây.”
Cố Vọng Tinh kéo tay bà ấy: “Ba mẹ con đều khoẻ lắm nhưng mà dì đến rồi thì phải ăn bữa cơm chứ, chúng ta tám chuyện một tí là họ về ngay ấy mà.”
Đảng Hồng Mai bị kéo ngồi xuống ghế sofa, nhìn Cố Vọng Tinh rót trà, bày trái cây, bà ấy cười nói: “Ba mẹ con dạy con tốt thật đấy, nhà người ta con cháu không thích nói chuyện với người lớn, con thì sắp ba mươi rồi đúng không? Không sợ dì hỏi có người yêu chưa à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT