Đoàn văn công huyện Song Thải năm đó được cải tạo từ gánh hát vốn đã cũ kỹ, giờ đoàn văn công cũng đã giải tán chỉ còn lại một trụ sở cũ. Nghe nói bọn họ may mắn đến kịp, nếu chậm thêm chút nữa thì ngay cả trụ sở cũ này cũng sẽ bị phá bỏ, huyện định dùng khu đất đó xây viện bảo tàng.
Thẩm Kiều Ninh quay một ngày theo yêu cầu của anh ấy, hôm sau Cao Dương tự đi bổ sung cảnh quay trụ sở cũ của đoàn văn công huyện Song Thải, Thẩm Kiều Ninh rảnh rỗi thì tranh thủ đi thăm người xưa.
Hơn hai mươi năm trôi qua, muốn tìm lại người cũ không dễ, người đầu tiên cô tìm được là Chân Tuyết.
Chân Tuyết luôn canh cánh trong lòng chuyện gánh hát bị giải tán, tâm lý vẫn kẹt ở thời kỳ gánh hát cũ. Sau cải cách mở cửa, cô ấy rời đoàn văn công tự mình dựng lại gánh hát, đặt tên là đoàn kịch huyện Song Thải. Ở đây vốn có nền tảng khán giả yêu thích kịch nên đoàn khá nổi tiếng trong huyện, người biết đến nhiều, Thẩm Kiều Ninh vừa hỏi là biết ngay.
Khi Thẩm Kiều Ninh tìm đến đoàn kịch, Chân Tuyết đang cầm một nhành liễu, khí thế bừng bừng nhìn chằm chằm vào người đang luyện thanh, thấy Thẩm Kiều Ninh, cô ấy nhận ra ngay lập tức, vui vẻ reo lên: “Tiểu Ba Lê!”
Đã lâu rồi cô mới lại nghe cách xưng hô này, trong lòng Thẩm Kiều Ninh không khỏi cảm khái, còn chưa kịp đáp lời thì Chân Tuyết đã nhìn thấy tình hình phía sau lưng cô rồi “Ô” một tiếng: “Chuyện gì đây?”
Thẩm Kiều Ninh ngoái đầu nhìn thì ra là Bruce và mấy người kia đã theo sau cô không biết từ lúc nào, cô không rõ vì sao Bruce không đi cùng Cao Dương đi quay bù nhưng cũng không bận tâm: “Đừng để ý đến họ, đi nói chuyện một chút chứ?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT