Lúc này, Khương Ngọc Linh đang quỳ trước mặt Thẩm Kiều Ninh, dập đầu ăn năn.
“Y Y nhà tôi bị ma ám rồi, lúc đó tôi không nhận ra! Bây giờ nghĩ lại, chắc là từ khi nó sáu tuổi đã thay đổi, cứ lẩm bẩm mấy câu kỳ lạ, tôi không hiểu, tưởng chỉ là lời trẻ con. Nhưng nghĩ kỹ lại, chắc chắn là bị yêu tà nhập vào rồi!” Khương Ngọc Linh vừa khóc vừa muốn túm lấy chân cô: “Đồng Mai là đại ân nhân của tôi, sao tôi lại không thích cô chứ? Là tôi bị ma quỷ làm mê muội thôi!”
Thẩm Kiều Ninh nhích người tránh, không để bà ta chạm vào mình.
“Tôi không cầu gì khác, chỉ xin cô để Đồng Mai đừng theo tôi nữa, tôi xin cô đấy…” Bà ta quỳ trên đoạn đường nhựa vắng người qua lại, trán đã đỏ bầm.
Thẩm Kiều Ninh thấy vậy, nghĩ nếu bà ta thật sự dập đầu đến chảy máu, cũng chẳng có tiền chữa, cô đứng dậy nói: “Nếu thế gian này thật có linh hồn, người bà ấy muốn gặp nhất chắc chắn là tôi, con gái của bà ấy, bà ấy đến tìm bà làm gì?”
Nói rồi cô không để ý nữa, cùng Cố Chi Yến bước vào viện phúc lợi.
Cô không nhận nuôi trẻ như Cố Chi Yến tưởng mà chỉ quyên góp một khoản tiền cho viện, đồng thời ký một thỏa thuận, tất cả trẻ em trong viện đều có thể đến lớp học ngoại khóa ở phân hiệu múa ba lê Bắc Kinh miễn phí. Những em có năng khiếu qua sàng lọc của giáo viên có thể chuyển sang lớp chuyên nghiệp, cũng miễn phí cả.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT