Thẩm Hồng Huyền đứng trước cổng nhà hát lớn Nam Phương nơi con gái ông ấy đã tự tay xây dựng nên khóc nức nở, hối hận khôn nguôi.
Cố Khai Tế nhìn không nổi ông bạn già là đàn ông mà khóc như vậy, bèn nghiêm giọng nói: “Hối hận là chuyện vô nghĩa nhất trên đời. Đến giờ tôi còn hối hận vì đã để mẹ của Chi Yến theo tôi ra tiền tuyến này, nỗi nhớ của tôi chẳng lẽ ít hơn ông sao? Làm ba mẹ thì phải thực sự nghĩ cho con cái, giờ ông như thế này chỉ khiến con bé khó xử thêm thôi. Nếu ông cứ nghĩ nó dựng vở múa để mắng mình thì thà coi như nó thật sự đã mất năm ấy còn hơn, sau này cũng đừng xem nữa, nhẹ lòng cho cả hai bên.”
Thẩm Hồng Huyền ngơ ngác nhìn ông ấy.
“Nếu ông nghe tôi nói, hôm nay đừng gặp con bé nữa, con bé mời chuyên gia nước ngoài đến biểu diễn mà ông là ba con bé mà lại khóc lóc thế kia, trông còn ra thể thống gì? Con bé có vui được không?”
Cố Khai Tế vỗ vai ông ấy: “Ông phải nghĩ kỹ, bỏ cái thói quan trường đi, Ninh Ninh không phải đứa dễ bị lừa bởi mấy trò hình thức.”
Lời này rất thẳng thắn nhưng cũng bởi họ là bạn chiến hữu nửa đời người, lại là sui gia nên Cố Khai Tế mới dám nói thật lòng.
Hôm đó cuối cùng Thẩm Hồng Huyền cũng không đến trước mặt Thẩm Kiều Ninh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT