“Ta muốn hắn”, ba chữ ngắn ngủi ấy vừa thốt ra, lại tựa như một tiếng sấm rền giữa trời quang, không chỉ khiến sắc mặt Tùng Hành biến đổi, mà còn khiến những người đứng hai bên trái phải đều nhìn về phía này với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tò mò.
Cái gọi là Thẩm Phán đài này, kỳ thực bất quá cũng chỉ là một cái cớ, làm cho có lệ mà thôi. Bởi vì những kẻ bị áp giải lên đây đều là những kẻ phạm tội ác tày trời, thân là người kế thừa Thánh Địa, bọn họ tự nhiên sẽ không có chút lòng thương xót nào đối với những kẻ như vậy, nhưng đã có hình thức này rồi, nếu không chọn một ai thì lại thành ra lừa gạt người ta.
Cho nên, quy củ từ trước đến nay là chọn đại một người cho có lệ.
Tiết Dư vốn không thích quản những chuyện này, người của Bắc Hoang lại càng chỉ đến cho đủ số lượng, còn Xích Thủy thì chỉ hận không thể đem tất cả bọn chúng xử cực hình, để răn đe kẻ khác. Bởi vậy, nhiệm vụ này, không cần nói thẳng ra cũng đã rơi vào trên người Lục Tần, thủ tịch của Côn Luân.
Thế nhưng lần này lại xuất hiện hai sự việc ngoài ý muốn.
Đầu tiên là Xích Thủy, người luôn căm ghét cái ác như kẻ thù, lại lên tiếng, tiếp theo là Tiết Dư, người xưa nay luôn lạnh lùng ít nói, cũng lên tiếng giữ người.
Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?
Triều Niên cũng cảm thấy khó tin, đợi đến khi Thẩm Phán đài hạ xuống, hàng trăm tấm Vân Kính xung quanh được dỡ bỏ, cậu ta lập tức không nhịn được quay đầu, nhỏ giọng hỏi: “Nữ lang, chúng ta thật sự muốn hắn sao?”
Có phải chỉ nhầm người rồi không?
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT