Cũng không trách hai người bọn họ, cả hai người đều biết Tang La thực ra là quên mất, thứ dùng quá quen thuộc rồi, một năm ra khỏi núi còn nhiều việc phải làm, đừng nói Tang La vừa cải tiến cày vừa nghĩ đến thiến lợn, có thai sinh con, còn kinh doanh hưng thịnh, kể cả những người chỉ bận khai hoang trồng trọt chăn nuôi và làm nghề phụ như bọn họ cũng hoàn toàn không nghĩ đến.
Bọn họ dùng cái này ở Đại Hưng Trang quá lâu rồi, thôn dân xung quanh cũng dùng, thứ đã dạy ra ngoài từ sớm, ai cũng không coi đây là bí quyết nữa thì có ai còn nghĩ đến chứ?
Bây giờ sắp bị dùng làm đề tài để bàn luận rồi!
Trần Hữu Điền theo bản năng nắm chặt tay thành quyền, nhìn qua Chu Thôn Chính ở bên cạnh, đầu óc cả đời của hai người chưa bao giờ quay nhanh như thế, đến cả căng thẳng cũng biến mất, phải nghĩ ra một cách giải thích hợp lý mới được.
Nói rằng đã từng dạy có thích hợp không? Có vẻ cũng không được tốt lắm.
Chưa đợi hai người nghĩ nhiều hơn nữa, Tằng Tử Khiên bước ra khỏi hàng, đứng chắn trước hai người.
Đã sớm đoán được sẽ ra chiêu này, hắn sẽ nói Tang La quên mất chuyện này sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play