Sau khi đăng bài và xem qua một lượt các bình luận, tôi tắt giao diện.
Sắp đến giờ tan tầm rồi.
Trong bài đăng, mọi người hiến kế đủ kiểu, bảo tôi bỏ thuốc, bảo tôi thuê thám tử tư, bảo tôi chuốc say để moi thông tin, thậm chí còn bảo tôi báo cảnh sát.
Thực ra, tôi cũng từng nghĩ tới mấy cách này, tôi và lão Mặc yêu nhau rồi kết hôn, đã bên nhau 6 năm rồi, từ tận đáy lòng, tôi không muốn tin rằng cái tên đó lại đi ngoại tình.
Ai cũng nói bảy năm sẽ chán, chúng tôi lại đang ở ngay năm thứ bảy.
Lẽ nào anh muốn tìm một omega để đỡ chán à?
Tôi không khỏi sờ bụng mình, lão Mạc rất thích trẻ con, nhưng tôi chỉ là một beta.
Khiến tôi không khỏi nhớ tới một bộ phim cung đấu nổi tiếng dạo trước.
Hoa phi nương nương chua chát nhai dưa leo, sau đó nói: - Ai cũng sinh được, chỉ có bổn cung là không sinh được.
Hầy.
Suy nghĩ một lúc mà đã đến giờ tan làm, tôi đứng dậy mặc áo khoác vào, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn lão Mạc sẽ lái xe chờ tôi trước cổng.
Trong đầu tôi vẫn không ngừng hiện lên hình ảnh cuốn sách bìa hồng đó, vừa đi vừa nghĩ, hay là lát nữa hỏi thẳng lão Mạc xem sao, tôi không tin sáu năm tình cảm của chúng tôi lại không bằng một omega không biết từ đâu chui ra.
Nhưng không ngờ, hôm nay lão Mạc lại không đến đón tôi.
Tôi cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
Trong đầu toàn là hình ảnh lão Mạc lái xe chở thằng hồ ly tinh nào đó đi hóng gió.
Thằng hồ ly tinh kia ngồi trên ghế phụ mà ngày nào tôi cũng ngồi, trò chuyện với chồng tôi, biết đâu còn tiện thể ăn mấy viên sôcôla tôi để trong xe.
Tôi không nhịn nổi chuyện này.
Tôi còn chưa bắt gian tại giường, mới tưởng tượng thôi mà đã tức phát điên.
Tôi lấy điện thoại ra, tức tối gọi cho lão Mạc.
Nhưng rồi lại thấy một tin nhắn chưa đọc, là lão Mạc nhắn.
Nói là có việc bận, sẽ đón tôi hơi muộn, dặn tôi đừng sốt ruột.
Tôi bình tĩnh nhắn lại “Biết rồi”.
Trong thế giới của lão Mạc, tôi luôn là ưu tiên số một của anh, lần đầu tiên có việc còn ưu tiên hơn cả tôi.
Tôi phải bình tĩnh, trước khi tôi gặp cái thằng hồ ly tinh kia, tôi tuyệt đối không thể hoảng loạn trước được.
Sau khi trả lời lão Mạc xong, tôi đứng tại chỗ không nhúc nhích, tôi mở camera tút tát lại mặt mày mình, nếu chẳng may gặp phải chuyện không nên gặp, tôi cũng không thể để thua khí thế. ( app truyện T Y T )
Không bao lâu, xe lão Mạc đã đến.
Tôi nở một nụ cười vừa đủ, nhìn xe anh dừng lại trước mặt tôi.
Tôi mở cửa ghế phụ rồi bước lên xe, lão Mạc đang cười tươi như hoa mẫu đơn: - Vợ ơi, đợi lâu chưa, có lạnh không? Để chồng sưởi ấm tay cho em.
Vừa hỏi vừa đưa tay nắm tay tôi: - Hơi lạnh, hà ——
Lão Mạc nắm tay tôi đưa lên miệng thổi hơi ấm, vẫn giống như mọi khi.
Khiến tôi hoàn toàn không cảm nhận được rằng anh đã có omega khác.