Sau đó, Bành Thần kết hợp giọng Côn khúc cùng vũ điệu với lụa, hát một khúc 《 Điệp Mộng 》. Bài hát này lấy cảm hứng từ điển cố Trang Chu mơ hóa bướm, có lẽ không thuộc về thế giới trong truyện này. Hơn nữa, lúc hát, Bành Thần còn tự mình viết thêm vài câu lời mới.
“Lưu chuyển cảnh xuân thưởng thức hết, lòng này khó nói, ngày lành cảnh đẹp sao bì được trâm cài tóc mai nàng; xưa Trang Chu mơ hóa thành bướm, bướm vờn khóm hoa tìm chẳng thấy, một bước một rung động, một khúc một triền miên…”
Giọng hát của Bành Thần trong trẻo thanh thoát, đến đoạn da diết lại uyển chuyển trong sáng. Mấy vị thầy hí khúc cùng tham gia ghi hình với cô nghe mà liên tục gật đầu, còn Chủ nhiệm Hải, người vốn chỉ mong Bành Thần có thể giúp ông chữa cháy, thì càng nghe càng trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Đặc biệt là khi phần điệp khúc kết thúc, Bành Thần vung dải lụa dài trên tay múa lên, cảnh tượng diễm lệ tuyệt đẹp đó thực sự khiến người xem phải trầm trồ.
Chủ nhiệm Hải là người ít học, nên nhất thời cũng không nghĩ ra được từ ngữ hoa mỹ nào để ca ngợi màn biểu diễn này của Bành Thần. Cuối cùng, ngàn lời vạn chữ dồn lại thành một câu —— Cái kẻ đã cho tôi leo cây kia, tôi cảm ơn cậu!!! Tôi thay mặt khán giả cả nước cảm ơn cậu!!!

Đợi đến khi tiết mục ghi hình kết thúc, mọi người trở lại hậu trường, bao gồm Chủ nhiệm Hải và hai khách mời biểu diễn khác có mặt tại hiện trường đều tò mò hỏi về lai lịch màn biểu diễn này của Bành Thần.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play