Sự thật chứng minh, Bành Thần tuy có mắt chọn kịch bản, nhưng mắt chọn phim điện ảnh thì thật sự không được.
Bộ phim mà cô chọn là một bộ phim dở tệ, từ diễn viên đến kịch bản, đều dở không tả nổi. Nhưng Bành Thần vẫn xem rất nghiêm túc. Không giống như Giang Tư Ngôn, hoàn toàn là dựa vào việc ngắm Bành Thần mới chịu đựng được một tiếng rưỡi dài đằng đẵng đó.
Sau khi từ rạp chiếu phim ra, Giang Tư Ngôn hỏi Bành Thần: “Phim hay không?”
Bành Thần thành thật lắc đầu: “Cực kỳ dở.”
Giang Tư Ngôn: “… Vậy mà em còn xem nghiêm túc như vậy?”
Bành Thần: “Tôi chỉ muốn xem rốt cuộc nó còn có thể dở đến mức nào. Hơn nữa, anh không thấy loại phim dở này rất dễ mang lại niềm tin cho diễn viên sao? Dù sao người ta diễn thành như vậy mà còn được đóng phim điện ảnh, vậy thì diễn xuất của tôi chẳng phải là phải nhận giải Ảnh hậu luôn sao?”
Giang Tư Ngôn: “…” Anh thật không ngờ phim dở lại còn có công dụng như vậy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play