Trương Hiểu Mai trước khi đến thật sự không biết chuyện Bành Thần hủy hợp đồng, nên nghe vậy cũng không khỏi sững người: "... Hủy hợp đồng? Vậy tiếp theo con định làm thế nào?"

Bành Thần trả lại nguyên văn lời của Trương Hiểu Mai vừa nói cho bà ấy: "Cùng lắm thì con bán căn nhà này về nhà ăn bám bố mẹ thôi! Dù sao con là con gái ruột của mẹ, anh chị lại là anh trai chị dâu ruột của con, mọi người không đến nỗi chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp chứ?"

Trương Hiểu Mai: "..."

Trương Hiểu Mai: "... Con đừng đùa với mẹ."

Bành Thần bấm điện thoại, sau đó vẫy tay với Trương Hiểu Mai: "Không đùa với mẹ đâu, lại đây mẹ, con cho mẹ xem cái này."

Lúc Đại Hải đến đưa nguyên liệu nấu ăn cho Bành Thần thì vừa vặn nhìn thấy mẹ và cháu trai của Bành Thần ra cửa, bóng dáng có vẻ vô cùng vội vàng hấp tấp, thậm chí có chút gì đó như chạy trối chết. 

Đợi mọi người đi thang máy rời đi, Đại Hải mới tò mò hỏi Bành Thần: "Chị, dì sao vậy ạ?" 

Bành Thần suy nghĩ một chút, hỏi Đại Hải: "Em thấy mẹ chị bình thường đối xử với chị thế nào?"

Đại Hải: "Cái này em khó nói lắm." 

Bành Thần: "Không sao, có gì nói đó, chị không giận em đâu." 

Đại Hải cẩn thận nói: "Em cảm thấy dì có lẽ không thích chị lắm. Dù sao em theo chị bao nhiêu năm nay, số lần dì đến thăm chị thật sự đếm trên đầu ngón tay, mà dù có đến thì về cơ bản cũng là ý của Tuý Ông không ở chén rượu*, tóm lại không phải hỏi xin tiền chị thì cũng là có việc cần chị giúp đỡ..." 

--

*Túy Ông không ở chén rượu: Chỉ việc một người làm một việc gì đó nhưng mục đích thực sự lại không nằm ở chính việc đó, mà là ở một ý đồ khác, một mục đích sâu xa hơn, thường là ẩn giấu. Hành động bề ngoài chỉ là cái cớ, cái vỏ bọc.

--

Bành Thần im lặng lắng nghe, không ngắt lời. 

Thật ra Bành Thần vừa tiếp xúc với mẹ nguyên chủ đã đoán được tám chín phần con người bà ta, sở dĩ hỏi lại Đại Hải lần nữa, chẳng qua là để cho chắc ăn. 

Dù sao bây giờ cô đang chiếm thân thể của nguyên chủ, nếu người nhà nguyên chủ trước kia thật lòng đối đãi với nguyên chủ, thì dù về tình hay về lý cô đều phải thay nguyên chủ làm tròn chữ hiếu, nhưng nếu là tình huống như vậy thì thôi, không cần thiết phải quá khách sáo với họ. 

Đại Hải có lẽ có thành kiến rất lớn với người nhà nguyên chủ, phàn nàn một hồi lâu mới ngập ngừng dừng lại: "... Chị ơi, lời em nói vừa rồi có phải hơi nhiều không ạ?" 

Bành Thần lắc đầu: "Không sao. Chị chính là hy vọng em nói nhiều một chút, dù sao người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo mà!" 

Đại Hải: "Dù sao nếu dì có khuyên chị bán căn nhà này đi để đổi nhà mới cho anh trai chị thì chị tuyệt đối đừng nghe nhé. À đúng rồi, hôm nay dì đến không phải thật sự khuyên chị bán căn hộ này đấy chứ?"

Bành Thần: "Không có, là vì chuyện khác." 

Đại Hải: "Vậy chị đồng ý rồi à?" 

Bành Thần cong môi: "Sao có thể. Chị chỉ cho bà ấy xem số dư tài khoản ngân hàng của chị, bà ấy chắc là sợ chị quay ngược lại hỏi vay tiền bà ấy đó, nên chạy còn nhanh hơn thỏ." 

Đại Hải: "..." Cho người ta xem số dư tài khoản ngân hàng? Quả nhiên là chị!

Sau khi tin tức Bành Thần hủy hợp đồng lan ra, thật ra cũng có mấy công ty quản lý chủ động liên hệ với cô. Dù sao Bành Thần tuy ngoài gương mặt ra thì các kỹ năng nghiệp vụ khác đều không có gì nổi bật, nhưng cô tốt xấu gì cũng có một gương mặt xinh đẹp. Hơn nữa trong giới nữ minh tinh chỉ có mặt đẹp không phải chỉ mình cô, nên có một số công ty quản lý căn bản không yêu cầu nghệ sĩ phải có bản lĩnh gì nhiều, dù sao nhan sắc là chính nghĩa, rất nhiều lúc lăn lộn trong giới này, dựa vào mặt là được.

Nhưng những người phụ trách của các công ty quản lý này đều là cáo già, điều kiện hợp đồng đưa ra cho Bành Thần đều vô cùng hà khắc, vừa nhìn là biết không có thành ý ký hợp đồng, đơn giản chỉ là muốn vớ bẫm.

Cho nên Bành Thần đều từ chối hết.

Cô chuẩn bị yên tâm đợi sau khi chương trình Thiếu Nữ Theo Đuổi Ánh Sáng phát sóng rồi mới nghiêm túc xem xét việc ký hợp đồng với công ty quản lý.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play