Lâm Phương Phỉ: “… Nhanh vậy?? Cô có phải đã động thủ đánh cô ta không?”
Bành Thần: “Tôi là người không văn minh như vậy sao? Tôi đi vào cô ta liền khóc, nói áp lực quá lớn, tôi nói áp lực lớn à, vậy trực tiếp rút lui đi, rút lui thì áp lực sẽ nhỏ lại.”
Lâm Phương Phỉ im lặng hồi lâu, tiếp tục hỏi: “… Sau đó thì sao?”
Bành Thần: “Sau đó cô ta vừa khóc vừa lắc đầu nói không muốn rút lui, tôi nói bây giờ vẫn còn cơ hội cho cô lựa chọn quay đầu lại là không rút lui, nhưng nếu cô lại tiếp tục chìm đắm vào thất bại trong quá khứ không thể tự thoát ra như vậy, thì lần công diễn tiếp theo khán giả sẽ trực tiếp thẳng thừng dùng kết quả bỏ phiếu nói cho cô biết, cô bắt buộc phải rút lui, không có lựa chọn.”
Mặc dù lời này của Bành Thần câu nào cũng có lý, nhưng Lâm Phương Phỉ cảm thấy thật ra cô có thể nói uyển chuyển hơn một chút.
Bành Thần: “Tôi thế này còn chưa đủ uyển chuyển sao? Tôi thế này quả thực uyển chuyển đến độ không giống tôi nữa rồi.”
Lâm Phương Phỉ: “…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play