Thực ra Nguyễn Tinh Kỳ thật sự không nói dối.
Anh ta tuy là huấn luyện viên kiêm ông chủ của đội, nhưng ngày thường về cơ bản không có chút giá đỡ nào. Với độ tuổi không chênh lệch nhiều, Nguyễn Tinh Kỳ đúng nghĩa là hòa đồng với tất cả mọi người trong đội. Có thành viên gọi anh là anh em, anh ta thường cũng không mấy để tâm. Gặp phải tình huống đội tuyển thất bại, phần lớn cũng là anh ta khuấy động không khí.
Nếu nói Liệt Dương là gương mặt đại diện của Cùng Huy, là bộ mặt khi tuyên truyền, thì Nguyễn Tinh Kỳ chính là chất kết dính và cây hài của cả đội. Có thể nói không chút khoa trương, mấy năm khó gặp anh ta tỏ vẻ ta đây, không ngờ hôm nay lại bị Phương Ấu Thanh gặp phải hết.
Từ một phương diện nào đó xem ra, cũng được coi là một loại duyên phận.
Nhưng rõ ràng, Nguyễn Tinh Kỳ không muốn loại duyên phận này.
Trên đường về căn cứ, anh ta ngập ngừng muốn nói, nhìn cô gái bên cạnh định giải thích thêm vài câu, lại cảm thấy lời biện minh của mình thật nhạt nhẽo. Cô gái đi song song với anh, mắt nhìn thẳng, trên mặt treo nụ cười ôn hòa lịch sự, khiến người ta không thể bắt bẻ được điều gì. Nguyễn Tinh Kỳ lại biết rất rõ, đối phương đang tức giận—
Dù không tức giận thì lúc này chắc cũng đang cảm thấy cạn lời với anh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT