Màu đỏ ấy lọt vào mắt Tân Phong Túc đặc biệt chói mắt. Bản mệnh kiếm hiện ra trong tay hắn, tình thế căng như dây đàn, chạm vào là nổ ngay.
Ngay khoảnh khắc giương cung bạt kiếm đó, một bàn tay mềm mại ấm áp đè lên tay cầm kiếm của hắn. Tân Phong Túc nghiêng đầu nhìn lại, thiếu nữ trong bộ hỷ phục đang cau mày, khó xử lắc đầu với hắn.
Hắn đành phải mạnh mẽ đè nén cơn bực bội trong lòng: “Đã như vậy, thì nàng mau khuyên hắn rời đi.”
Thừa Minh đã châm lên ngọn lửa giận trong lòng hắn, nếu cứ để hắn ở lại đây, hắn sợ mình không kìm được mà đương trường kiếm chém chết hắn.
Thấy hắn nhượng bộ, Phương Ấu Thanh khuyên bảo Thừa Minh: “Nơi này không phải chỗ ngươi nên đến. Ở… ở trước khi phu quân của ta nổi giận, xin ngươi hãy mau chóng rời đi.”
Hai chữ ‘phu quân’ khiến sắc mặt căng thẳng của Tân Phong Túc dịu đi vài phần. Giọng hắn cũng không còn cứng rắn như vậy nữa: “Người đâu, mời vị khách này ra ngoài cho ta.”
Đây là sự nhượng bộ lớn nhất của hắn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT