Khi hai người đứng cạnh nhau, Chúc Ngọc Thư mới bừng tỉnh nhận ra, kiểu dáng và hoa văn trên y phục của họ đều bổ trợ cho nhau, nam tử thanh tú kiêu ngạo, nữ tử tiên tư ngọc mạo, trông như một đôi giai ngẫu xứng đôi.
“Phương tiểu thư!” Giọng Khương Thành cao hơn một chút, “Ngươi không cần sợ hắn! Phong Kiếm Tông chúng ta đối đầu với thành Vô Song, tuyệt đối không đến nỗi không có phần thắng.”
Đây là đang chống lưng cho nàng. Nhưng Phương Ấu Thanh lại không thể thuận theo ý tốt của Khương Thành, huống chi, lúc này thật sự không phải thời điểm tốt để nói chuyện.
“Tân thành chủ đã chiếu cố ta rất nhiều, chưa từng có hành vi ép buộc uy hiếp gì. Chuyện kết làm đạo lữ, thật sự là nói ra rất dài… Chúc công tử, Khương công tử, hai vị đường xa mệt nhọc, hay là cứ nghỉ ngơi trước, đợi lát nữa chúng ta lại nói chuyện riêng?”
Có Tân Phong Túc ở đây, rất nhiều lời không thể nói ra. Phương Ấu Thanh vốn định đợi lát nữa sẽ cùng hai người thương nghị, lại không ngờ, Khương Thành như bị kích thích, cố chấp không chịu rời đi, ngay cả vị Tân thành chủ cao cao tại thượng kia cũng xen vào, níu lấy nàng không buông.
“Chúng ta đến thành Vô Song từ hôm qua, đã nghỉ ngơi một đêm, bây giờ không hề mệt,” y nghĩ Phương Ấu Thanh đang quan tâm mình, không nhịn được nhếch mép cười, nhưng tính tình y bộc trực, nói năng không qua suy nghĩ, vẫn không nghe ra được thâm ý trong lời nói của Phương Ấu Thanh, “Ta có rất nhiều thời gian, cho dù nói ra rất dài, ta cũng có thể nghe Phương tiểu thư từ từ kể.”
“Dù sao, việc duy nhất ta phải làm bây giờ, chính là đưa ngươi về Tọa Vong Phong…” Không biết nghĩ đến cái gì, mặt y đột nhiên đỏ lên. “Nếu Phương phong chủ có thể vì vậy mà nhìn ta bằng con mắt khác, vậy thì không thể tốt hơn…” Y lí nhí hai câu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play