“Các ngươi đã làm gì!” Trục Dạ chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận dữ cuốn phăng đi sự bình tĩnh của hắn. Hắn không thể phân biệt được đây hoàn toàn là cảm xúc của Cô Hoài Tố, hay trong đó cũng đã lẫn vào một phần của chính hắn.
Du Giang Hàn cười cười, dùng bội kiếm gạt thanh kiếm Trục Dạ đang chỉ vào mặt mình ra, liếc hắn một cái.
“Biết rõ còn hỏi.” Y nói bâng quơ.
Việc chọc giận một người đối với Du Giang Hàn không hề khó, y luôn có thể nhanh chóng phát hiện ra điểm yếu của đối phương. Vài chữ vô cùng đơn giản, đủ để phá hủy sự tự chủ của một người.
Trục Dạ không hề truyền linh lực vào thân kiếm, mà cứ thế chém loạn xạ về phía Du Giang Hàn. Cả hắn và Cô Hoài Tố đều không giỏi dùng kiếm, nhưng khoảnh khắc này, vung kiếm chém về phía người trước mặt lại trở thành cách giải tỏa trực tiếp nhất của họ.
“Ngươi dựa vào cái gì mà chạm vào nàng!”
Tay cầm kiếm của Trục Dạ run rẩy, cảm giác xé rách dữ dội từ sâu trong thức hải khiến hắn đứng không vững. Đó là ý thức của Cô Hoài Tố đang quấy phá.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT