Cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng để bố trí kết giới, Phương Ấu Thanh mới chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ này của nàng rất sâu. Trong mộng, nàng như trở về thời thơ ấu vô lo vô nghĩ. Khi đó sư huynh chưa chín chắn như bây giờ, luôn dung túng cho những trò nghịch ngợm của nàng, nếu có lỡ gây ra lỗi lầm gì, huynh ấy luôn là người đứng ra che chắn cho nàng. Chỉ là sau này... mọi thứ đã thay đổi.
Thiếu nữ gục trên bàn ngủ say, đôi mày nhíu lại. Những hồi ức trong mơ như một tấm lưới lớn, giam nàng lại, không cách nào thoát ra.
Ánh trăng tràn vào phòng, chiếu lên người thanh niên đang nằm trên giường.
Hắn đột ngột mở mắt. Vẻ yếu ớt ban nãy chỉ là giả vờ. Hắn từ từ ngồi dậy, lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mặt một lúc. Một tay bắt quyết niệm chú, thiếu nữ đang gục ngủ trên bàn liền hoàn toàn hôn mê. Có lẽ do ngoại lực tác động, vẻ bi thương trên mặt nàng tan đi không ít, dần trở nên bình lặng.
Thanh niên đi đến trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống. Một lọn tóc mai dính trên má nàng, 'Cô Hoài Tố' cử động nhẹ nhàng như thường lệ, vén tóc ra sau tai cho nàng. Nhưng khi ý thức được mình vừa làm gì, ánh mắt hắn trở nên cực kỳ phức tạp, cứ nhìn chằm chằm vào tay mình một hồi lâu.
Mãi sau, hắn mới phất tay áo quay đi, hừ lạnh một tiếng.
Cứ ngỡ sau khi Cô Hoài Tố tuyệt vọng sụp đổ, hắn có thể hoàn toàn chiếm cứ thân xác này, không ngờ... chỉ mới lại gần một chút, hắn đã không thể kiểm soát được hành động của mình. Tựa như đã làm hàng ngàn lần, hắn tự nhiên và dịu dàng đến thế, giúp một nữ tử vén lại lọn tóc trên trán.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT