Du Giang Hàn khẽ “ừm” một tiếng, ánh mắt hướng về bóng lưng thiếu nữ phía trước, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ khác. Hắn nói: “Có một chủ nhân hào phóng như vậy là vinh hạnh của ta. Chỉ là ta hơi lo, nếu vì ta mà tiêu hết tiền, e là ta và chủ nhân phải ra đường ăn mày mất.”
Tỳ nữ khúc khích cười: “Với dung mạo của Phương tiểu thư, chỉ cần cười với ai một cái, người ta đã sợ là dâng cả gia tài tính mạng cho nàng rồi, sao có thể ra đường ăn mày được chứ?”
“Ngay cả nhân vật như thành chủ của chúng ta, e cũng không thể chống lại sự ái mộ của Phương tiểu thư đâu.”
Nụ cười vừa chớm trên môi Du Giang Hàn chợt đông cứng: “Ta suýt thì quên mất chuyện này.”
Phương Ấu Thanh như không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, nàng dừng lại trước một gánh kẹo hồ lô, mua cho mỗi người một xiên. Nhét xiên kẹo đỏ tươi trong suốt vào tay Du Giang Hàn, nàng mới cười nói: “Ngươi cứ hay nghĩ nhiều.”
“Ta chắc chắn nuôi nổi hắn.”
Có lẽ là ảo giác của hắn, nhưng sau khi nàng nói câu đó trước mặt bao người, xung quanh dường như tĩnh lặng lại. Du Giang Hàn thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Hắn rũ mắt nhìn vào đôi mắt nàng ẩn sau vành mũ sa. Mờ mờ ảo ảo, không thấy rõ, nhưng lại vô cùng nghiêm túc và kiên định.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play