Cuối cùng, thấy người đã đi rồi, Phương Ấu Thanh đành giao Tô Thanh Hạnh cho những người khác chăm sóc, rồi vội vàng đuổi theo.
Tô Thanh Hạnh ôm ngực, "Ui da" một tiếng thật to.
Suy đi tính lại, Phương Ấu Thanh vẫn đi về phía Du Giang Hàn. Lựa chọn này khiến ánh mắt Tô Thanh Hạnh tức thì tối sầm lại.
Chỉ trong chốc lát, hắn không giả vờ yếu ớt nữa, ngực cũng hết đau, tự mình đứng vững không vấn đề gì.
Khương Thành thấy sự thay đổi trước sau của hắn, bèn cười ha hả đầy ẩn ý: "Đạo hữu của Thiên Cực Tông thật đúng là thiên phú dị bẩm. Vừa rồi nhìn còn tưởng sắp không thở nổi, vậy mà giờ đã khỏe như rồng như hổ rồi."
Đối mặt với sự chế giễu rõ ràng như vậy, Tô Thanh Hạnh cũng không giận, chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái rồi dời tầm mắt về phía Phương Ấu Thanh ở đằng trước.
May mà Du Giang Hàn đã dừng lại, chưa đi quá xa. Phương Ấu Thanh đuổi kịp hắn, nói: "Du Giang Hàn, nếu ngươi cũng đến Vân Phù Bí Cảnh, hay là chúng ta kết bạn đồng hành đi, có thể chăm sóc lẫn nhau."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play