“Không phải đâu, chú Trần, chú không thấy là Lão Ưng chỉ là cấp dưới của người ta thôi à, sao lại đi làm khó anh ấy?” Đào Tử cũng đói lắm, nhưng lại không có ý định xin thịt của người ta.
Hắn nghe rất rõ giọng ra lệnh của cô gái kia vừa rồi, hơn nữa, ngoài Lão Ưng ra thì hắn có thể yên tâm giao thiệp, còn ba người kia thì đầy sát khí, rõ ràng không phải người dễ chọc.
Ngay cả cậu bé không lớn lắm ngồi bên đống lửa, ánh mắt nhìn người cũng rất lạ, cứ như có thể nhìn thấu người ta vậy.
Những người như vậy vừa mạnh mẽ lại vừa thất thường, giờ lại là tận thế, không có gì ràng buộc, biết đâu họ không vui một chút thôi là có thể xử lý hết đám người ở nhà máy cơ điện này, những người đã phải trải qua muôn vàn khó khăn mới sống sót được.
Còn nghĩ đến chuyện xin thức ăn của người ta, khác gì tìm đường chết.
Bà Phó nhìn phản ứng của mọi người, trong lòng khó chịu, bà kéo con trai về phía sau che chở. Sau đó, bà nhìn đồng nghiệp cũ đang rõ ràng muốn cầu cứu con trai mình, nói: “Người ta đã cứu mạng chúng ta, không thể đòi hỏi người ta phải chia sẻ thức ăn nữa.”
Từ khi tận thế đến, thức ăn đặc biệt quý giá, đó là thứ cứu mạng đấy, sao lại có thể mở miệng ra là muốn lấy không của người ta chứ?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT