Khi xe của Tề Tu và Lâm Đình, người vừa lái xe vừa làm trợ lý, đến gần khu Hàn Hải Quốc Tế, họ đã cho xe dừng ở phía đối diện đường.
Lâm Đình vừa nhìn qua cửa sổ xe vừa lẩm bẩm tên khu dân cư: “Khu Tụ Hâm, cái tên nghe trực tiếp thật, anh… anh Cố không phải nói bảo chúng ta đến Hàn Hải Quốc Tế đón anh ấy sao, dừng ở đây nhìn thì gần, nhưng dải phân cách giữa đường to quá trời!”
“Ngốc! Cố ca của cậu có tiền mà ở Hàn Hải Quốc Tế à?” Tề Tu nheo mắt nhìn tòa nhà cao tầng Hàn Hải Quốc Tế đối diện: “Khi nào thì Cố ca của cậu từ cái chỗ mười tám tuyến tồi tàn kia mà…” Anh ta chợt im bặt.
Đối diện khu Hàn Hải Quốc Tế, chàng trai vừa bước ra từ bên trong dù nhìn từ xa cũng thấy eo ra eo, chân ra chân, nhưng chẳng phải là Cố Tinh sao.
Tề Tu thúc giục Lâm Đình: “Nhanh lên, tôi gọi điện thoại bảo người ta đợi chút, cậu vòng đường đi!”
Sau khi xe dừng ổn định, Cố Tinh lên xe.
Chàng thanh niên ngồi ở ghế phụ lái trông trạc tuổi anh ta, rất thanh tú, đang nhìn anh ta qua gương chiếu hậu, vừa nói: “Cố ca, anh khỏe hơn chưa?”
Cố Tinh có ký ức của nguyên chủ, biết đây là trợ lý Lâm Đình của mình.
Thực ra câu hỏi của Lâm Đình chỉ là khách sáo.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt là có thể thấy, Cố Tinh môi hồng răng trắng, ánh mắt trầm tĩnh, như thể từ đầu đến chân đều được ngâm mình trong suối tiên bồi bổ, dáng vẻ vẫn giống như trước đây, nhưng dường như lại có gì đó khác biệt, có một loại khí chất thu hút người khác.
Cố Tinh cười nhẹ, đôi mắt màu trà như có ánh sáng vụn vỡ lưu chuyển: “Khỏe hơn nhiều rồi.”
Anh ta quay đầu, nhìn người đàn ông trung niên gầy gò đến mức có thể gọi là khô héo ngồi ở ghế sau, thân quen nói: “Anh Tề.”
“Tinh à, cậu nói về nhà tĩnh dưỡng một tháng, là trốn vào cái hang núi rừng sâu nào bái sư học nghệ đấy à, sau đó còn tiện tay mua vé số trúng được năm trăm vạn?” Tề Tu nghiêng người ngồi, ánh mắt như máy quét đánh giá cậu nghệ sĩ cưng của mình.
Trước kia cậu ta chỉ được cái mã ngoài, tính tình thì buồn bã, ánh mắt nhìn cũng mệt mỏi, giống như một đóa hoa úa tàn.
Bây giờ tinh thần phấn chấn hẳn lên, lại còn là cái kiểu nổi bật ấy, quá thần kỳ!
Cố Tinh thông minh, nghe ra Tề Tu đang vòng vo hỏi thăm vì sao anh ta lại ở Hàn Hải Quốc Tế.
Khu vực này tấc đất tấc vàng, một cọng rau trắng vứt ra ngoài cũng toàn là người giàu có quyền quý.
Người quản lý ở một mức độ nào đó cùng nghệ sĩ đồng cam cộng khổ, Tề Tu xem Cố Tinh như con mình mà thương, vốn có thể trực tiếp hỏi vấn đề này.
Nhưng Cố Tinh tính tình hướng nội nhạy cảm, đột nhiên lại chuyển đến một nơi ở giàu có như vậy, có một số lời Tề Tu sợ hỏi thẳng sẽ làm tổn thương người.
“Chắc là… nghĩ thông suốt được vài chuyện.” Cố Tinh nói đùa: “Anh Tề, nếu em nói mình là thiếu gia nổi loạn của một gia tộc hào môn, anh có tin không?”
"Ở tầng hầm tồi tàn chỉ năm trăm tệ một tháng, sống qua ngày bằng một thùng mì gói – cậu thiếu gia nhỏ đó thật sự là cậu à?" Tề Tu nể tình dừng lại, ánh mắt đen láy lóe lên: "Xem ra ông cụ đã đón cậu về nhà rồi?"
Cố Tinh bình thản nói: "Cố Hằng Viễn là ba tôi." Còn về phần Trình Đông Húc, anh ta tạm thời không nhắc tới, cũng chẳng phải người quan trọng gì. Hơn nữa, với suy nghĩ của một người từng là Cố tổng, nếu bản thân nuôi một món đồ chơi nhỏ để giải khuây, chắc chắn cũng không muốn người khác biết nhiều.
Lâm Đình – người từ nãy đến giờ vẫn giả vờ bận nhưng thực ra đang chăm chú nghe – liền chen vào: "Cố Hằng Viễn của Song Tinh Giải Trí?"
Ngay lúc đó, chiếc xe bảo mẫu cũ kỹ bất ngờ lao vào vành đai xanh. May mắn là cả ba đều bình an vô sự, chỉ có điều xe thì không chạy được nữa, phải kéo đi sửa.
Tề Tu gõ đầu Lâm Đình một cái: "Lái xe kiểu này, đóng phim cũng không dám diễn như vậy. Nhóc con cậu giỏi thật đấy, tháng này khỏi mơ đến tiền thưởng!" Là quản lý nên Tề Tu có quyền xử lý trợ lý như Lâm Đình, mà việc cậu ta mất tập trung lúc lái xe đúng là không chối vào đâu được. Cố Tinh chỉ đứng bên cạnh xem, không xen vào.
Đợi hai người nói xong, Cố Tinh bật cười, cong môi: "Có tính là vui quá hóa buồn không?"
Tề Tu hơi hoảng: "Tinh à, đừng dọa chú. Ba cậu thật sự là Cố Hằng Viễn? Hay chỉ trùng tên trùng họ?" Cố Hằng Viễn trong mắt Trình Đông Húc chỉ là nhân vật của một gia tộc hạng ba, nhưng đối với người bình thường hay người trong giới giải trí thì đó đã là đỉnh cao khó với tới.
Không cần nhiều lời, Cố Tinh trực tiếp chuyển tiền để xác minh chuyện này. Tề Tu nhìn tin nhắn báo khoản tiền mới vào tài khoản, dãy số kia không dài nhưng đủ khiến anh cảm thấy choáng váng vì hạnh phúc.
"Tổng cộng 3 triệu, trong đó 2,5 triệu quyên góp, 500 nghìn còn lại thì 400 nghìn là tiền giao tế của anh, mười vạn chia cho anh và Lâm Đình theo tỷ lệ 7:3, coi như bù đắp cho những ngày vất vả vừa qua." Cố Tinh giải thích.
"Quyên góp? Hơn hai triệu đó... anh..." Lâm Đình trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cố Tinh gật đầu chắc chắn. Điều anh không nói là: sau này nếu có quay phim hoặc đầu tư có lời, một nửa lợi nhuận cũng sẽ đem đi quyên góp. Đó là cách anh muốn tích chút phúc cho Cố Tinh nguyên bản – hy vọng cậu ấy ở kiếp sau có thể sống một đời bình an. Cố Tinh không mê tín, nhưng khi đã sống nhờ vào thân thể và cuộc đời người khác, thì anh cảm thấy cần phải làm điều gì đó đền đáp. Anh không rõ lý do vì sao mình lại được sống lại, nhưng trong lòng vẫn có suy nghĩ: số phận không phải là ngẫu nhiên.
Kiếp trước, tập đoàn Cố thị dưới tay anh luôn trích một phần lợi nhuận mỗi năm để làm từ thiện. Trước khi anh qua đời, có đợt lũ lụt lớn ở miền Nam, Cố thị đã ủng hộ thêm một khoản lớn cả tiền lẫn hàng. Nếu việc thiện có thể đem lại phúc báo – dù chỉ là một phần vạn cơ hội – thì anh cũng sẵn sàng làm, thay cho người đã nhường lại cuộc đời này cho anh.
Có tiền trong tay nên tinh thần cũng vững vàng. Tề Tu – bình thường coi chiếc xe bảo mẫu cũ như bảo vật – giờ cũng dám đập mạnh vào đuôi xe: "Không sao, ngồi đây chờ xem!" Lâm Đình đứng bên cười không ngớt, và như dự đoán, cũng bị cốc đầu một cái. Cảnh sát giao thông đến rất nhanh, Lâm Đình ở lại xử lý vụ việc.
Tề Tu gọi xe, dù từ chỗ họ đến phim trường không xa, nhưng vì có điều kiện nên anh ta không ngại chi tiền cho chuyến đi thoải mái một chút.
Bộ phim 《Sư tôn lại yêu ta lần nữa》 là một web drama kinh phí thấp, để tiết kiệm chi phí, đoàn phim quay ở một phim trường nhỏ gần Kinh Thị.
Trong phim, Cố Tinh đảm nhận vai Ma Tôn – một kẻ độc ác luôn đến môn phái tu tiên của nam chính gây sự, cuối cùng bị sư phụ và đệ tử người ta hợp lực tiêu diệt.
Hôm nay là ngày chủ yếu để chụp ảnh tạo hình nhân vật.
Đạo diễn Tiền Hồng Tuyền vốn biết vai Ma Tôn của mình chỉ do một diễn viên "tiểu bạch kiểm" (ý chỉ người trẻ đẹp nhưng thiếu thực lực) đảm nhận, nhưng vì những diễn viên có kinh nghiệm lại đòi cát-xê quá cao, nên ông ta cũng đành nhắm mắt chấp nhận. Tuy vậy, khi thấy Cố Tinh còn trắng trẻo hơn lúc ký hợp đồng, ông lại càng thêm lo lắng.
“Trang điểm cho Ma Tôn đậm tay chút, vẽ chân mày xếch lên, mặt thì… nhìn kỹ rồi tính.” Tiền Hồng Tuyền trầm ngâm, nếu không được thì đánh mặt cho đen thêm để có vẻ dữ hơn.
Dù gì Ma Tôn cũng là một kẻ tàn độc và kiêu ngạo, cho dù là “tiểu bạch kiểm” đóng cũng không thể trông non choẹt, trẻ măng như học sinh tiểu học được.
Cố Tinh được dẫn vào phòng hóa trang, phát hiện ghế ngồi có tên mình đã bị người khác chiếm mất.
Một nam sinh trông cũng tạm gọi là có chút nhan sắc, đang ngồi vắt chân lên bàn, dáng vẻ nghênh ngang đúng kiểu "trẻ trâu".
Trước đó, Cố Tinh đã tranh thủ đọc qua kịch bản và tìm hiểu sơ bộ mối quan hệ trong đoàn phim.
Nam sinh này là Triệu Thiên – nam chính số một của đoàn. Xuất thân cũng từ diễn viên hạng mười tám giống Cố Tinh, nhưng ba tháng trước nhờ đóng bộ phim "Tổng tài bá đạo yêu cô bé lọ lem" mà nổi lên, hiện giờ đã vươn lên hàng bốn năm tuyến, được nhiều fan nữ cuồng nhiệt gọi là “chồng”.
“Ngại quá nha, chỗ này thoải mái hơn một chút, cậu ngồi chỗ của tôi đi.” Triệu Thiên vừa liếc nhìn Cố Tinh một cái, vừa cúi đầu chơi điện thoại, rồi lại ngẩng lên nói tiếp: “Không hóa trang mà nhìn cũng đẹp đấy.”
Cố Tinh lúc sáng chỉ rửa mặt, bôi ít kem dưỡng da: “…"
Có điều đáng nhắc là, Triệu Thiên là nghệ sĩ thuộc công ty Song Tinh Giải Trí, mà công ty này lại nằm trong hệ thống sản nghiệp của nhà họ Cố.
Nếu nhớ không lầm, Cố Tinh còn được mẹ mình để lại 25% cổ phần của Song Tinh Giải Trí.
Tuy vậy, nguyên chủ trước kia dường như chẳng mấy quan tâm đến giá trị thật sự của đống cổ phần này.
Có thể là vì quá tin tưởng và cố lấy lòng người cha tệ bạc – Cố Hằng Viễn – nên mới phải chịu không ít thiệt thòi trong giới giải trí.
Anh ta nhìn qua chỗ mà Triệu Thiên chỉ.
Chỗ đó xa cửa sổ hơn, ánh sáng tự nhiên cũng kém hơn một chút.
Nhưng hiện tại đang là mùa hè, càng gần trưa sẽ càng nóng, nếu hóa trang ở chỗ nắng rọi trực tiếp thì thật sự rất khó chịu.
Cố Tinh nhẹ nhàng ấn vai Tề Tu, ra hiệu không cần cãi nhau, rồi tự mình bước tới vị trí bị đổi.
Thấy Cố Tinh ngoan ngoãn nhường chỗ, trong lòng Triệu Thiên cũng thoải mái hơn.
Cái đoàn phim nhỏ nhoi này, nếu không vì sợ fan nghĩ mình mới nổi đã chảnh, thì anh ta đã bỏ luôn để nhận phim khác ngon hơn.
Hóa trang cổ trang vốn mất nhiều thời gian.
Một giờ sau, ánh nắng bắt đầu chiếu thẳng vào gáy Triệu Thiên, khiến anh ta rùng mình khó chịu.
Kéo rèm cũng không ăn thua, vẫn nóng như thường.
Ngược lại, chỗ của Cố Tinh thì lại râm mát, thợ hóa trang không bị nắng làm phiền nên làm việc rất nhanh và gọn.
“Cố Tinh, chỗ của cậu ở đây, đổi lại đi!” Triệu Thiên đưa tay ngăn thợ hóa trang lại, đứng dậy.
“Cờ đã hạ thì không thể thu lại.” – Cố Tinh nói bằng giọng bình thản, vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
“Cậu có biết tôi là ai không? Chú tôi là lãnh đạo cấp cao của Song Tinh Giải Trí, cậu tốt nhất nên biết điều một chút!” – Triệu Thiên lớn tiếng nạt.