Sau nửa canh giờ, Kiếm Tàng Phong khen ngợi một tiếng: “Ngưng khí hóa

hồng! Tốt lắm, không ngờ đám đệ tử trong võ quán lại có hơn ba trăm người tu

thành Dưỡng Nguyên Công tầng thứ ba.”

Hai mắt Lôi Nguyên nhất thời lóe sáng, hiện ra một chút đắc ý.

Sau đó, chính là diễn luyện mười nghệ truyền ra ngoài của Vô Tướng Thần

Tông.

Hơn bốn ngàn người ở dưới đài được đám giáo viên dẫn dắt đi, hoặc là múa đao

hoặc là vung kiếm, hoặc là dùng thương, hoặc là dùng kích.

Khí thế cũng rất hùng vĩ bao la, tiếng quát chấn động trời xanh.

Kiếm Tàng Phong gật đầu, trình độ võ kỹ của đám đệ tử này yêu hơn nguyên

công một chút.

Có điều, một mạch truyền thừa của Lôi Nguyên chính là mạch coi trọng tu vị

nguyên công nhất, cho nên có thể hiểu được.

“Võ nghệ của chư vị rất tốt, trình độ nằm ở mức trung thượng, có thể thấy bầu

không khí học tập của võ quán Chính Dương rất tốt, tất cả giáo viên cũng rất tận

tâm.”

Kiếm Tàng Phong cười khanh khách nhìn về phía mọi người ở dưới đài: “Cũng

chứng tỏ Lôi sư đệ và chư vị giáo đầu rất cần cù chăm chỉ. Chư vị yên tâm, ta sẽ

báo cáo đúng sự thật cho mấy vị trưởng lão biết.”

Kiếm Tàng Phong vừa mới nói xong, giáo đầu của bốn viện bao quát cả Diệp

Tri Thu đều lộ ra vẻ vui mừng.

Ngay cả Lôi Nguyên cũng hiện ra vẻ vui sướng.

“Tiếp đó là kiểm tra năng lực thực chiến của đệ tử nội môn! Người đâu, cầm

danh sách tất cả đệ tử nội môn nội môn đến đây.”

Lôi Nguyên nhìn về phía Kiếm Tàng Phong, ôm quyền nói: “Kính mời Kiếm sư

huynh gọi người lên kiểm tra.”

Giờ phút này, thái độ của hắn đã khách khí hơn nhiều, hoàn toàn khác với lúc

trước.

Kiếm Tàng Phong thấy buồn cười: “Không cần phải điểm danh, lần này ta có

mang theo một món pháp bảo từ môn phái qua đây, nó có thể kiểm tra các đệ tử.

Tử Tĩnh sư đệ, mời hỗ trợ một hai.”

Hắn nói xong thì lấy một cái mâm ngọc có hình cái đĩa, toàn thân màu xanh từ

trong tay áo ra, sau đó giơ tay ném đi.

Cái mâm ngọc màu xanh kia nhất thời xoay tròn rồi bay lên, treo ở trăm trượng

phía trên thao trường.

Trung ương của mâm ngọc đang phun linh quang bảy màu, chiếu thẳng xuống

mặt đất.

Những linh quang này đen xen rồi lại hội tụ, cuối cùng từ không sinh có, tạo

thành tám tòa đài cao màu xanh ở trong thao trường.

“Tứ Tượng Quyết Phong Bàn?” Giáo đầu Tử Tĩnh đạo nhân của Thuật sư viện

nhìn cái mâm ngọc trên không trung, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc: “Kiếm sư

huynh lại mang theo thứ này đến đây?”

Trong lúc hắn nói chuyện, tay phải bắt linh quyết, đem linh lực truyền qua đó.

Kiếm Tàng Phong không phải thuật sư, tu vị cũng chưa đến tam phẩm, hắn

đành phải dùng linh lực để duy trì pháp bảo này.

“Chính là Tứ Tượng Quyết Phong Bàn của Tượng Như trưởng lão, vật này có

thể phân biệt tu vị của các đệ tử, sau đó chọn lựa ngẫu nhiên ba mươi sáu người

lên đài cao, kiểm tra võ nghệ của bọn họ.”

Kiếm Tàng Phong cầm chén trà ở bên cạnh, nhàn nhạt uống một hớp: “Nếu là

tứ tượng, tất nhiên phải có bốn phương, đúng lúc các ngươi có bốn viên đông

tây nam bắc. Lần này, ta sẽ ghi chiến tích thắng bại của bốn viện vào danh sách

để báo lên cho chư vị trưởng lão.”

Bốn người Diệp Tri Thu và Thiệu Linh Sơn đồng thời rùng mình một cái, bọn

họ cũng ý thức được, hôm nay Kiếm Tàng Phong không chỉ khảo sát Lôi

Nguyên mà còn khảo sát cả bọn họ nữa.

“Mấy vị cứ yên tâm, Tứ Tượng Quyết Phong Bàn rất công bằng công chính,

Tuy rằng chọn lựa ngẫu nhiên, nhưng cuối cùng vẫn sẽ chọn đệ tử cho tu vị

tương đương nhau.” Sau khi Kiếm Tàng Phong giải thích một câu, lại nở nụ

cười lần nữa: “Tử Tĩnh sư đệ, xin mời thi thuật!”

Trong nháy mắt này, cái Tứ Tượng Quyết Phong Bàn kia bỗng nhiên bắn ra 36

đạo ánh sáng màu xanh, quét qua đám đệ tử nội môn ở bên dưới.

Phàm là đệ tử bị ánh sáng màu xanh kia bao phủ, tất cả đều bị dịch chuyển lên

trên cái đài cao màu xanh kia.

Sở Hi Thanh đứng ở trong đám người, trong lòng không ngừng oán thầm.

Xem tình hình này là không cho mọi người đi ăn sáng rồi.

Tại bảy ngày trước, võ quán đã thương lượng xong chuyện khen thưởng cho

hắn vì đã chém giết thuật sư trong Tàng Kinh Lâu.

Võ quán cho phép hắn tiến vào Tàng Kinh Lâu sáu ngày, tùy ý xem qua tất cả

võ quyết từ tầng sáu trở xuống, đồng thời còn cho hắn năm viên Bồi Nguyên

Đan và một khối mộc bài.

Sở Hi Thanh có thể dựa vào khối mộc bài này để tu hành trong Tụ Nguyên Trận

mười ngày, còn có thể ăn miễn phí ba tháng trong nhà ăn.

Cái này quả thật là còn ki bo hơn cả cẩm y vệ! Tốt xấu gì thì cẩm y vệ cũng đưa

tiền thật thóc thật, võ quán thì lại không cho bạc.

Sở Hi Thanh cũng bởi vậy mà ghi nhớ mỳ thịt bò, canh thịt dê và bánh bao nhân

thịt trong nhà ăn, hiện giờ hắn không tự nấu cơm nữa, mà ngày ngày chạy đến

nhà ăn ăn cơm.

Sở Vân Vân bây giờ cũng đi ăn chực với hắn.

Nếu như Sở Hi Thanh ăn bao nhiêu cũng là miễn phí, vậy tất nhiên Sở Vân Vân

không cần phải tiêu tiền rồi.

Có điều, hôm nay hiển nhiên là mất một bữa cơm rồi.

Sở Hi Thanh không biết là, trong khi hắn đang than thở, thì Tuần sát sứ Kiếm

Tàng Phong ở trên đài đang nhìn vào hắn.

Trong mắt vị này còn hiện lên vài phần do dự.

Người này chắc hẳn là Sở Hi Thanh trong lời đồn kia, nhưng tu vị hơi yếu một

chút, chỉ có Dưỡng Nguyên Công tầng thứ hai.

Có điều, Kiếm Tàng Phong lại nhớ đến những lời đồn đại có liên quan đến Sở

Hi Thanh kia.

Sở Hi Thanh được công nhận là đệ nhất nhân trong đệ tử nội môn của võ quán

Chính Dương, chắc chắn không phải không có lý do.

Thế gian này có rất nhiều người có thiên phú dị bẩm, thiên tài nguyên công tầng

hai có thể nắm giữ sức chiến đấu cao cũng nhiều vô số kể.

Sở Hi Thanh cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.

Thế là tay trong tay áo của hắn hơi rung lên, vụng trộm thao túng một luồng ánh

sáng màu xanh của Tứ Tượng Quyết Phong Bàn, nó bắt đầu di chuyển qua

phương hướng của Sở Hi Thanh.

Tử Tĩnh đạo nhân ở bên cạnh đang dùng linh lực duy trì cho Tứ Tượng Quyết

Phong Bàn, nhất thời cũng có cảm ứng, lại quay sang nhìn Kiếm Tàng Phong

với vẻ kinh ngạc.

Vị sư huynh chân truyền này, miệng thì nói “công bằng”, nhưng đây rõ ràng là

đang gian lận mà?

Có lời đồn là vị này thầm mến Diệp Tri Thu, Diệp giáo đầu đúng không? Lẽ

nào là sau khi bị Diệp giáo đầu từ chối, vị này vì yêu sinh hận? Vì thế mà muốn

một đệ tử nguyên công tầng hai của Đông Viện lên đài?

Kiếm Tàng Phong thì lại cười đắc ý, còn nhìn về phía Diệp Tri Thu với ánh mắt

lấy lòng.

Hắn đã đưa người mạnh nhất của Đông Viện lên đài rồi, lần này Đông Viện sẽ

dễ dàng nhận được ngôi đầu thôi.

Tương lai, khi Diệp Tri Thu muốn thăng cấp nội môn, muốn đổi bí dược từ Vô

Tướng Thần Tông, thì cuộc tỷ thí ngày hôm nay sẽ thêm điểm cho nàng.

Nhưng mà một giây sau đó, Kiếm Tàng Phong lại hơi sững sờ, bởi vì hắn nhìn

thấy Diệp Tri Thu trợn trừng mắt lên, giận dữ mà nhìn hắn.

Lúc này, Diệp Tri Thu đã có kích động muốn xé xác vị Kiếm sư huynh này rồi.

Dựa vào cái gì mà ba viện kia đều là đệ tử hai lá và ba lá, mà Đông viện của

nàng lại có một đệ tử một lá? 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play