Mọi người cùng nhau tiến lên dâng hương cho vị đế quân này, sau đó cúi đầu

làm lễ.

Vị thiếu kỳ chủ Sở Hi Thanh này, còn có sáu vị đường chủ mới của quận Tầm

Dương cũng dồn dập tiến lên, lĩnh chức vụ ở trước mặt Trung Nghĩa Trường

Sinh đại đế.

Quá trình này khá phiền phức và trang nghiêm, long trọng, mãi cho đến chạng

vạng tối mới kết thúc.

Sau đó, chính là tiệc rượu.

Thiết Kỳ Bang mở tiệc bên ngoài, bày tận hơn bốn ngàn bàn tiệc, làm cho toàn

bộ cu li và thuyền công của bến tàu phía đông thành Tú Thủy đến ăn.

Sở Hi Thanh vốn định ăn xong thì rời đi, trở về Tây Sơn trong đêm.

Kết quả là tối hôm đó, hắn lại bị quật đến say mèm, chỉ có thể nghỉ ngơi một

đêm tại tổng đà.

Mà đến khi hắn mơ màng tỉnh lại, mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt của Lục

Loạn Ly đang dí sát vào mặt mình, ngưng thần nhìn hắn.

Nhưng chẳng biết vì sao đôi mắt trắng đen rõ ràng kia lại có hơi sững sờ và thất

thần.

Hai người nhìn lẫn nhau trong chốc lát, Lục Loạn Ly mới phản ứng được, vội

vàng rụt cổ lại: “Vân Vân, hắn tỉnh lại rồi.”

Lúc này Sở Hi Thanh mới phát hiện Sở Vân Vân cũng ở trong phòng.

Nàng đang ngồi cạnh chiếc bàn tròn trong phòng, trong tay còn cầm một quyển

sổ sách.

Thiếu nữ nghiêng đầu, một đôi mắt ôn nhu màu xanh nhìn qua: “Nghe nói tối

hôm qua ngươi uống rất nhiều? Ta đã cho ngươi uống một chút canh giải rượu,

còn đau đầu không?”

Sở Hi Thanh sờ sờ đầu, phát hiện đầu mình vẫn rất đau, toàn bộ đầu óc đều ong

ong, giống như là sắp nổ tung vậy.

Hắn không khỏi cười khổ: “Xem ra là không có tác dụng gì, các ngươi không

biết hôm qua ta đã uống bao nhiêu đâu, có lẽ là phải ba vại lớn.”

Làm hại hắn phải liên tục vận chuyển chân nguyên, cố gắng ép hơi nước trong

cơ thể ra, bằng không thì bang quang sẽ không chịu được, sẽ nổ tung.

Lục Loạn Ly lấy làm kinh hãi: “Ngươi uống nhiều như vậy? Nhưng ta nghe

người ta nói Sở thiếu kỳ chủ nhân nghĩa vô song, nhưng uống rượu lại không

thành thật, bọn họ còn đặt biệt danh cho ngươi, gọi là Sở Sứt Môi.”

Sở Hi Thanh nhất thời nổi giận, đúng là hắn uống rượu thì thích đổ một nửa,

nhưng cũng không đến mức sứt môi chứ.

Huống hồ, ngày hôm qua nhiều người như vậy, tận hơn bốn ngàn bàn rượu, hắn

lại phải đi một vòng, chống đến cuối cùng đã là rất tốt rồi.

Cũng không chỉ một mình hắn uống rượu như vậy, huynh đệ Thiết Cuồng Nhân

và Thiết Tiếu Sinh cũng gian lận, chỉ là tu vị của bọn họ cao hơn, phương pháp

càng bí mật hơn mà thôi.

Sở Hi Thanh âm thầm ghi nhớ chuyện này vào lòng.

Chuẩn bị trở về nhờ Lỗ Bình Nguyên điều tra một chút, để xem người nào dám

đặt điều về hắn.

Chờ đến khi có cơ hội, hắn nhất định phải trút cho người này bất tỉnh nhân sự,

hối hận khi đã bịa đặt như vậy.

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn hai người, cười nói: “Sao các ngươi lại đến đây?

Có phải là nhớ ta rồi không?”

“Ai nhớ ngươi?” Sắc mặt Lục Loạn Ly có hơi mất tự nhiên, lúc này lại khoanh

tay trước ngực, tỏ vẻ xem thường, giải thích: “Là Sở tiểu muội lo lắng cho

ngươi, hôm qua ngươi bảo người truyền lời là tối sẽ về, lại đi cả đêm không về.

Sở tiểu muội không yên tâm, cho nên muốn đi xem một chút.”

“Ta nghĩ sau trận chiến tháng trước, Thượng Quan gia và Thẩm gia đều coi Vân

Vân thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, vì vậy mới đi theo hộ tống nàng

đến bến tàu phía đông thành.”

Sở Vân Vân nghe vậy, liền liếc mắt nhìn Lục Loạn Ly.

Tình hình đêm hôm qua không phải là như vậy.

Rõ ràng là cô bé này đứng ngồi không yên, lúc thì nói Sở Hi Thanh đại chiến

với Long Hành, có bị thương hay không? Vết thương thế nào? Lúc thì lại nói Sở

Hi Thanh trở về Tây Sơn Đường, có gặp phải sát thủ của đám thế gia trong

thành hay không?

Thật ra Sở Hi Thanh đã trở về quận Tú Thủy, người ở ngay trong tổng đà của

Thiết Kỳ Bang, bên cạnh còn có đám người Lý Thần Sơn, ngoài ra còn có Lỗ

Bình Nguyên đang nhìn chằm chằm, có gì phải lo lắng?

Cuối cùng, nàng không chịu nổi phiền phức, đành phải đáp ứng đi theo Lục

Loạn Ly đến đây.

Kết quả ở trong miệng Lục Loạn Ly, lại biến thành nàng lo lắng cho Sở Hi

Thanh, muốn chạy đến bến tàu phía đông để xem?

Sở Vân Vân lười giải thích, nàng mở miệng cười một tiếng, vẻ mặt lạnh nhạt

nói: “Lần này ngươi rời nhà hơn một tháng, quả thật là ta thấy không quen.”

Nàng còn chưa nói xong, liền nhìn thấy vẻ mặt ‘được yêu mà sợ’ của Sở Hi

Thanh, hơn nữa còn tràn đầy ngờ vực.

Không biết vì sao mà Sở Vân Vân đột nhiên lại cảm thấy hơi bực mình.

Nhưng mà nàng vẫn đè nó xuống: “Ngoài ra, còn có một việc rất quan trọng,

hôm qua Chu gia báo tin, nói là thứ kia đã đến, hôm nay có thể đến quận Tú

Thủy.”

Ban đầu, Sở Hi Thanh còn chưa kịp phản ứng, sau đó không tự chủ được mà

nhịp tim bắt đầu gia tốc, mặt hiện lên ý mừng.

Cái ‘thứ kia’ mà Sở Vân Vân nói, chắc hẳn là tấm Thần Ý Đồ mà hắn nhờ Chu

Hùng Bá hỗ trợ.

Cũng chính là tấm chiến đồ được chế tạo riêng cho Thần Ý Xúc Tử Đao của

Huyết Nhai Đao Quân. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play