Sở Hi Thanh không khỏi âm thầm thở dài.

Thời gian gần đây hắn quá khiêm tốn, quá thành thật, nên tốc độ thu hoạch điểm

võ đạo đã không theo kịp.

Xem ra vẫn phải nghĩ biện pháp làm vài việc, phải nghĩ biện pháp nổi danh, để

cho càng nhiều người tán thành thực lực của hắn. . .

Trong khi Sở Hi Thanh đang suy nghĩ kế sách, một bóng người tóc xanh mày

xanh đi vào trong viện.

Người này chính là Thiên hộ Tào Hiên của Cẩm y vệ.

Phía sau hắn còn có một người áo đen.

Sở Hi Thanh hơi cau mày, đánh giá người này.

Người này cao tầm một mét bảy, toàn thân được bao trùm trong áo bào đen,

không nhìn ra là nam hay nữ, tất nhiên cũng không thấy rõ tướng mạo.

Cái tên này cho Sở Hi Thanh một loại cảm giác cao thâm khó dò, khó có thể

phân biệt sâu cạn.

“Thiên hộ đại nhân, ngươi đến muộn!”

Sở Hi Thanh thu hồi Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí trong tay, giọng nói

không vui: “Đại nhân phải biết bây giờ ta rất bận, không có nhiều thời gian

rảnh.”

Hắn cũng không ngờ đám trộm cướp và thợ săn Tây Sơn lại không chịu nổi

nhanh như vậy. Trong hai ngày này, đã có năm tòa thôn trang, hơn ngàn người

chủ động giao nộp tiền thuế bình an với Tây Sơn Đường, cầu xin bọn họ che

chở.

Ngoài ra, Sở Hi Thanh cũng mở một sản nghiệp mới cho Tây Sơn Đường, chính

là bao tiêu da thú, xương thú, răng thú, gân thú. . .của đám thợ săn, cũng nhận

cả dược liệu luôn.

Trực tiếp áp tiêu những thứ này đến tàu buôn của Thiết Kỳ Bang bọn họ, không

chỉ Tây Sơn Đường có thể kiếm khoảng ba phần mười, mà đám tàu buôn kia

cũng có thể lấy hàng với giá thấp hơn.

Cái này gọi là ‘không có thương nhân không kiếm tiền chênh lệch’.

Đám thương nhân kia quá xấu bụng, còn bán qua hai tay, ba tay, chẳng trách

đám thợ săn kia lại nghèo như vậy.

Bởi vậy, Sở Hi Thanh liền vung bút lên, mở rộng quy mô của Tây Sơn Đường

lên đến một ngàn người. . . bây giờ hắn nuôi nổi!

Nhưng thật ra những chuyện này đều là do đám tiên sinh phòng thu chi của Sở

Hi Thanh bận rộn, ngoài ra còn có đám người Lý Thần Sơn giúp đỡ.

Tinh thần và sức lực của Sở Hi Thanh vẫn tập trung vào việc tu luyện.

Bây giờ hắn ngủ ngày ngủ đêm, chuẩn bị vào mộng cảnh tu luyện Phong Lôi võ

ý và các loại võ đạo của bản thân lên đến tầng thứ sáu.

Đặc biệt là Phong Lôi võ ý, môn võ ý này có thể phối hợp với Nã Phong Ngự

Điện Chi Thủ, mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất.

Vì vậy, hôm nay Tào Hiên lại hẹn hắn ra gặp mặt, khiến cho Sở Hi Thanh thấy

rất khó chịu.

Người này lại còn dám đến muộn nữa!

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn người mặc áo đen kia: “Còn nữa, vị này có thân

phận gì? Tào thiên hộ, ta hi vọng càng ít người biết thân phận của ta thì càng

tốt.”

Tào Hiên nghe vậy thì hơi cau mày.

Lòng thầm nói cái tên trước mặt này, đúng là cánh đã cứng rồi.

Mỗi lần Sở Hi Thanh nói chuyện với hắn, đều có thái độ khác nhau.

Nhưng Tào Hiên lại không thể không thừa nhận, sau trận chiến Tây Sơn, Sở Hi

Thanh quả thật là có tư cách nói chuyện như vậy.

Trong phạm vị quận Tú Thủy này, đã không có mấy thế lực giang hồ có thể so

sánh với Sở Hi Thanh.

Tuy nhiên, quả nhiên là tên này đã tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim

Thân lên tầng thứ ba.

Tào Hiên nhìn da thịt càng ngày càng trắng của Sở Hi Thanh, còn có những hoa

văn trên da thịt, cùng với ánh huỳnh quang màu vàng nhạt được ẩn giấu trong

đó. Hắn không khỏi nhếch miệng cười.

“Vừa rồi nha môn có chút chuyện gấp, cho nên trì hoãn một chút thời gian.”

Tào Hiên thản nhiên như không, cười chắp tay: “Việc này là lỗi của ta, lát nữa

sẽ tự phạt ba chén rượu! Cần về phần vị này. . . là một thủ hạ trung thành của ta.

Yên tâm, đây là người rất đáng tin cậy, nhất định sẽ kín miệng như bưng với

thân phận của Sở đường chủ.”

Hắn ngồi xuống ở một bên khác của lương đình, rồi tự rót cho mình và Sở Hi

Thanh một chén trà.

“Tào mỗ cũng biết Sở đường chủ rất bận rộn, nhưng hôm nay đúng là có

chuyện quan trọng, không thể không mời Sở đường chủ ra nói chuyện. Ta nghe

nói thời gian gần đây, Thiết Kỳ Bang các ngươi lại mua một nhóm quân giới,

trong đó có ba bộ ‘Tứ Tí tru thần nỏ’ à?”

Tào Hiên nhìn Sở Hi Thanh, quan sát vẻ mặt của hắn: “Không biết việc này có

đúng hay không?”

Tứ Tí tru thần nỏ là một loại quân giới nặng, là pháp khí được chế tạo để nhằm

vào tộc duệ cự thần ở phương bắc.

Có người nói ngay cả cự linh cấp độ tứ phẩm cũng sẽ bị bắn trọng thương.

Lúc này, Sở Hi Thanh đã nghĩ đến tin tức ở trong bang, trên mặt lại thản nhiên

như thường: “Tứ Tí tru thần nỏ? Chưa từng nghe thấy, không rõ ràng lắm.”

Hai mắt Tào Hiên co lại.

Hắn có một loại cảm giác là Sở Hi Thanh không nói thật.

Tào Hiên cũng không vạch trần, hắn chỉ âm thầm mỉm cười, sau đó vụng trộm

bắt quyết ở dưới bàn đá.

Hôm nay hắn liền có thể để cho Sở Hi Thanh biết, không thể luyện công pháp

mà người khác đưa cho được. Cũng cho Sở Hi Thanh nếm thử mùi vị sống

không bằng chết, mùi vị bị người khác khống chế.”

--------------------

hệ thống:

(huyết mạch võ đạo ) (thuật sư)

cửu phẩm - bát phẩm – thất phẩm- … - nhất phẩm ( mỗi phẩm phân hạ thượng)

Siêu Phẩm (Tạo Hóa giả) (500 năm lần thiên kiếp)

Vĩnh Hằng (cướp thiên địa 1 điều Thiên quy đạo luật)

+ cổ đại cự thần (Cổ thần)

+ Thiên giới chi thần

Thi binh - Thi úy - Thi tướng - thi soái - Thi vương - Thi đế

tinh anh - thiên tài - thiên kiêu (huyết mạch, tố chất siêu cùng cấp) - siêu thiên

kiêu (có thể đánh vượt cấp) - Thiên trụ (ngũ phẩm sau vẫn là thiên tài tiến bộ

không ngừng) - siêu Thiên trụ (ngũ phẩm sau vẫn đánh vượt cấp)

võ ý - Thiên đạo chi vận - Thiên điều đạo quy - thiên nhân đồng luật - thiên

nhân hợp nhất -

cùng đạo hợp chân - ...

... - cực chiêu - gần thần chi chiêu - tru thần chi chiêu

huyết mạch:… – Đỉnh cấp 18 cấp - thần giai 24 cấp. . .

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play