Mà ngay khi Sở Hi Thanh thu binh trở về, chuyển qua hướng nam.

Tại một ngọn núi ở cách đó không xa, ổ chủ Cửu Đao Ổ là Kinh Hồng Đao –

Hạ Thanh Thiên đang nhìn chằm chằm vào hắn, vẻ mặt kinh dị: “Hay cho một

Sở Hi Thanh! Quả nhiên là thiếu niên anh hùng!”

Bên cạnh hắn là trại chủ Mông Vân Sơn của Bạch Vân Trại, hắn cũng cau mày

nói: “Sau khi đại thắng, kẻ này không hề nóng vội, không gấp gáp, khí độ thong

dong, sau này hai nhà chúng ta sẽ có phiền phức lớn rồi.”

Lúc này, khu rừng phía dưới bọn họ còn có hơn sáu trăm phục binh đang mai

phục.

Nhưng chủ lực dưới trướng của Sở Hi Thanh vẫn lù lù không loạn, không chỉ

không bị dụ dỗ, mà cũng không có ý định đuổi theo bọn họ vào trong khe núi.

Kế hoạch mai phục của bọn họ cũng vì thế mà thất bại.

Hai người đều ý thức được, chỉ sợ ngày tháng tốt đẹp của Bạch Vân Trại và

Cửu Đao Ổ đã sắp kết thúc.

Bọn họ đã nghênh đón một đối thủ có thực lực mạnh mẽ, mà lại còn cực kỳ

hung ác.

. . .

Hai tòa điền trang của Thẩm gia đều nằm ở phía nam trấn Tây Sơn.

Ngay khi đến gần giữa trưa, hai tòa trang viên này đều có ánh lửa ngập trời.

Sở Hi Thanh không có sử dụng bang chúng của mình, mà cưỡng ép nhân mã

của đám địa chủ cường hào kia tấn công trang viên của Thẩm gia.

Mọi người cũng hiểu ý đồ của Sở Hi Thanh.

Đây là một phần ‘đầu danh trạng’, một khi bọn họ động binh động đao, đổ máu

với người của Thẩm gia, vậy thì sẽ có thù hận, sau này cũng không thể quay đầu

lại. Sau này cũng chỉ có thể đi theo Sở Hi Thanh, nằm dưới sự che chở của Tây

Sơn Đường.

Vị đường chủ Tây Sơn Đường này còn trẻ tuổi, nhưng tâm tư lại quá nham

hiểm, độc ác, xấu xa đến mức bàn chân chảy mủ.

Lòng bọn họ tràn đầy không muốn, nhưng Sở Hi Thanh dùng bảy trăm bang

chúng và bốn trăm võ sư áo đỏ đốc chiến, 1100 thanh chiến đao đứng ở phía

sau, làm cho bọn họ không thể không ra tay.

Ban đầu, người trong trang viên của Thẩm gia còn không dám tin tưởng.

Sở Hi Thanh lại to gan làm loạn đến nước này? Lại dám ra tay với Thẩm gia

bọn họ?

Nhưng khi Sở Hi Thanh chỉ huy liên quân địa chủ cường hào tấn công hai tòa

trang viên, thì bọn họ cũng không chống đối. Tất cả đều chịu đòn nhận tội, một

nhóm người bị bắt giữ, cũng có một nhóm người trốn về thành Tú Thủy.

Lần này, Thẩm gia có ba vị lục phẩm, mươi lăm bị thất phẩm chết ở Văn gia

bảo, hai tòa trang viên này đều không có cao thủ tạo trận, hết sức trống vắng,

không có lực lượng để đối kháng với Tây Sơn Đường.

Bản thân quận úy Thẩm Chu thì lại không thấy đâu, bên trong quận cũng không

phái binh mã đến đây.

Điều này khiến cho đám địa chủ cường hào yên tâm, dần dần không còn kiêng

kị.

Sở Hi Thanh đốt trang viên của Thẩm gia, Thẩm Chu lại còn không dám lộ

diện. Bởi vậy có thể thấy được thế cục mạnh yếu ở trấn Tây Sơn này.

Sở Hi Thanh âm thầm tiếc nuối, thật ra hắn muốn ép tên này ra khỏi thành Tú

Thủy.

Vị Thẩm quận úy này còn có thể nhẫn nhịn hơn xa những gì hắn tưởng tượng.

Một chuyện khác khiến Sở Hi Thanh tiếc nuối chính là, hắn không thu hoạch

được bao nhiêu từ hai tòa trang viên này.

Bên này chỉ có tám kho lúa, ước chừng khoảng hai mươi vạn thạch lương thực,

còn có hơn hai ngàn lượng bạc trắng, các loại vật tư giá trị vạn lượng, các loại

binh khí giá trị ba vạn lượng.

Dù sao chủ trạch của Thẩm gia cũng không ở Tây Sơn, đây chỉ là hai trong bảy

nhà trang viên của Thẩm gia mà thôi.

Tuy nhiên, khi Sở Hi Thanh trở về trấn Tây Sơn thì lại có thêm một đội xe

ngựa, vàng bạc châu báu và gạo nối đuôi nhau đi vào trong Sở gia đại trạch, làm

cho vàng bạc và lương thực ở bên trong chồng chất như núi.

Tất cả địa chủ cường hào đều không dám kéo dài thời gian, không chỉ nộp đủ số

thuế má năm nay, mà còn giao đủ ba phần mười tiền phạt mà Sở Hi Thanh đã

nói. Ngoài ra còn dâng một phần lễ nặng lên, coi như là bồi tội bất kính với Tây

Sơn Đường.

Những đội xe này xếp thành một con rồng dài từ trong trấn ra ngoài trấn, làm

cho cửa thành bốn phía cũng vì thế mà bị tắc, gần như nước chảy không lọt.

Sở trạch lại bảo đám thuộc hạ của Lý Thần Sơn, treo tất cả tù binh của Thẩm

gia và đám người dám sỉ nhục tiên sinh phòng thu chi của bọn họ lên trước phó,

rồi quất roi trước mặt mọi người, đánh cho máu thịt tràn trề.

Cảnh này khiến cho đám phu xe và người đi đường, còn cả đám địa chỉ hào tộc

đến bái phỏng Sở Hi Thanh, tất cả đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

Vị Sở đường chủ này báo thù quá kinh khủng, quả thực là dẫm mặt mũi của

Thẩm gia xuống bùn luôn.

Mãi cho đến lúc chạng vạng, đoàn xe trong ngoài trấn Tây Sơn mới từ từ tản đi.

Mà lúc này, vàng bạc trong tay Sở Hi Thanh đã lên đến 105 vạn lượng, lương

thực cũng đã có tám mươi chín vạn thạch, còn có binh khí và các loại vật tư,

tổng cộng lên đến ba mươi vạn lượng.

Đêm hôm đó, Sở Hi Thanh liền sai người áp tải năm mươi vạn thạch thuế ruộng

và ba mươi một vạn thuế đầu người đến nha môn.

Sau đó, hắn lại trả bốn mươi chín vạn lượng bạc tiền nợ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play