Diệp Kinh Nguyên bật cười một tiếng: “Cho ngươi xem cũng được, nhưng

ngươi bảo Sở Hi Thanh tự mình biểu diễn cho ngươi xem, không phải nhanh và

tiện hơn sao? Hơn nữa, như vậy vừa có hình lại vừa có thần, còn mạnh hơn xem

Chân Ý Đồ nhiều. Hắn là đệ tử của ngươi, chắc chắn sẽ không từ chối.”

Diệp Tri Thu nghe vậy liền hừ một tiếng, ánh mắt khó lường: “Lấy ra đây đi,

ngươi quản nhiều như vậy làm gì?”

Nếu thật sự phải thỉnh giáo Sở Hi Thanh, vậy uy nghiêm của nàng phải để ở

đâu?

. . .

Sáng sớm hôm sau, hầu như tất cả địa chủ hào cường có hơn ba ngàn mẫu đất ở

trấn Tây Sơn, đều nhận được thiệp mời của Sở Hi Thanh, mời bọn họ gặp mặt

trò chuyện, uống rượu ở Sơn Hà Lâu vào lúc giờ thìn.”

Sơn Hà Lâu ở ngay bên cạnh Sở trạch, vừa mới mở tiệm vào tết nguyên tiêu, lấy

thức ăn ngon và rượu ngon để nổi danh ở Tây Sơn, dẫn đến rất nhiều khách

khứa, có thể nói là đông như trẩy hội.

Tuy nhiên, đến đầu giờ thìn, khi Sở Hi Thanh đi vào Sơn Hà Lâu, tòa tửu lầu

vẫn luôn đông không có chỗ ngồi này đã vắng ngắt.

Mãi cho đến khi gần buổi trưa, mới có khách lục tục đi đến.

Địa chủ lớn nhất ở trấn Tây Sơn là Văn Thiên Tài, mãi cho đến khoảng buổi

trưa bốn khắc thì hắn mới khoan thai đi đến trấn.

Khi hắn và mấy vị bạn tốt đi xuống xe ngựa, liền nhìn thấy cửa Sở trạch có bảy

chiếc xe ngựa. Một đám thanh niên cao to, cơ bắp cuồn cuộn đang đỡ hàng hóa

từ trên xe xuống.

Tất cả đều là những binh khí sáng loáng, còn có các loại giáp da đa dạng.

Đại Ninh không cấm dân gian giữ binh khí, mà chỉ cầm các loại binh khí nặng

dùng trong quân đội, hoặc là các loại binh khí cỡ lớn như máy bắn đá và trọng

nỏ.

Binh khí ở trên mấy chiếc xe ngựa này, cơ bản đều là binh khí được pháp luật

cho phép sử dụng. Hơn nữa, tất cả đều vô cùng tinh tế, mặc kệ là binh khí hay là

chiến giáp, thì đều có trình độ cửu phẩm thượng.

“Đây là vũ khí mà Tây Sơn Đường mua cho bang chúng? Vị đường chủ Tây

Sơn Đường này chịu chu thật! Chậc chậc! Đầy đủ năm trăm bộ giáp da cửu

phẩm thượng, hai trăm thiết thuẫn cửu phẩm thượng, năm trăm thanh đao

thương cửu phẩm thượng, cái này cần phải mất đến mười mấy vạn lượng bạc

đấy nhỉ?”

Văn Thiên Tài khoảng ba mươi tuổi, dáng người to mọng rộng lớn, mập đến

mức khiến cho người ta không thể nhận ra cổ của hắn.

Vị này thưởng thức một đôi hạch đào trong tay, vừa tràn đầy phấn khởi mà nhìn

bảy chiếc xe ngựa kia.

“Tuy nhiên, mang những thứ đồ này ra cho ai xem? Còn cố tình chọn đúng lúc

này, là muốn thị uy với chúng ta hay sao?”

Một trung niên nho nhã đi xuống xe ngựa ở sau lưng Văn Thiên Tài.

Khuôn mặt của hắn hơi xanh, dưới hàm có một chòm râu dài, có vẻ phong thần

tuấn dật.

Người này tên là Ân Dương, tuy rằng không được xếp hạng trong số địa chủ ở

Tây Sơn, nhưng cũng có danh tiếng lừng lẫy ở quận Tú Thủy này.

Hắn được xưng là Vân Hạc Đao, đệ nhất cao thủ trấn Tây Sơn.

Vân Hạc Đao – Ân Dương cũng nhìn bảy chiếc xe ngựa kia một chút, sau đó

mỉm cười nói: “Hết trò, làm trò cười cho người trong nghề.”

Hắn lắc lắc đầu, hướng về phía Sơn Hà Lâu ở phía trước.

Khi mấy người đi vào tầng ba, thì phát hiện trong này đã có rất nhiều người

đang ngồi.

Toàn bộ địa chủ hào cường, đại tộc địa phương trong phạm vi trấn Tây Sơn, nên

đến thì đều đến.

Bọn họ ngồi túm năm tụm ba, từng bàn từng bàn thảo luận chuyện trên trời dưới

biển, cười nói vui vẻ, làm cho tửu lâu trở nên khá náo nhiệt.

Sở Hi Thanh thì lại ngồi ở trên một cái bàn bát tiên ở trung ương, dáng vẻ khá

cô đơn.

Hắn lại không ngần ngại chút nào, lúc này hắn đang cầm một quyển sách, dáng

vẻ rất tập trung. Hoàn toàn không coi những ánh mắt hàm chứa ác ý và những

lời nói giễu cợt kia vào đâu.

Sau lưng Sở Hi Thanh thì lại có hai người khác.

Một người là đàn chủ Chu Lương Thần của ‘đàn chữ Lương’, một người là đàn

chủ Lý Thần Sơn của ‘đàn chữ Sơn’.

Sắc mặt cả hai đều lạnh lùng, chắp tay sau lưng, dùng ánh mắt lạnh lùng và

nghiêm nghị để nhìn đám khách khứa bên trong lầu, khiến cho đám khách khứa

kia cũng không dám quá coi thường vị đường chủ trẻ tuổi của Tây Sơn Đường

này.

Văn Thiên Tài cảm thấy hơi bất ngờ, cuộc thảo luận hôm nay là về thuế đầu

người và thuế ruộng ở trấn Tây Sơn, thế mà Sở Hi Thanh lại không gọi Thiết

Tiếu Sinh đến tọa trấn.

Văn Thiên Tài lập tức thu hồi nghi ngờ của mình.

Chỉ vì lúc này, tất cả mọi người ở trong lầu đều đã đứng dậy, dồn dập chào hỏi

hắn và Vân Hạc Đao – Ân Dương.

“Vân huynh và ân đại hiệp, hai vị đã đến rồi. hai người đến muộn, buổi thảo

luận này cũng không thể bắt đầu.”

“Cuối cùng thì hai vị cũng đến, thật là khiến cho chúng ta chờ mong mãi.”

“Hai vị đều là trụ cột của trấn Tây Sơn chúng ta, chuyện của trấn Tây Sơn này,

vẫn phải dựa vào hai vị giữ gìn lẽ phải.”

“Vân huynh, mới nửa tháng không gặp, Vân huynh ngươi lại phát tướng rồi.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play