Lục Loạn Ly thì lại nghi ngờ nhìn bóng lưng của Sở Hi Thanh đang đi về phía

cửa hàng bánh bao Phúc Mãn Hương: “Hình như hắn rất thích bánh bao của nhà

nhà, khẩu vị cũng quái lạ thật.”

Nàng nhớ lần trước Sở Hi Thanh cho nàng ăn bánh bao trần bì, mùi vị đó quả

thực là một lời khó nói hết.

Một khắc thời gian sau, Sở Hi Thanh và Thiên hộ Tào Hiên tóc xanh mày xanh

gặp nhau trong một gian phòng riêng tốt nhất tại một tửu lâu Thúy Vân trong

thành.

Sau khi Sở Hi Thanh đi vào tửu lâu này thì mới biết, tửu lâu Thúy Vân rất đặc

sắc, có tiếng lành đồn xa trong thành Tú Thủy này lại là sản nghiệp của Cẩm y

vệ.

Tàn Hiên đã bố trí tiệc rượu ở trong phòng.

Bữa tiệc này là ‘Kim lộc toàn tịch’ thượng đẳng nhất ở Thúy Vân Lâu, rượu là

rượu Lục Nghĩ nổi tiếng nhất quận Tú Thủy.

Tâm tình Tào Hiên khá phức tạp.

Chỉ mới hai tháng trước, hắn còn cảm khái tên nhóc này phát triển ra nhanh.

Kết quả là hơn hai tháng sau, Sở Hi Thanh đã có tư cách để hắn bày tiệc chiêu

đãi rồi.

Sở Hi Thanh là đường chủ Tây Sơn Đường, tuy rằng địa vị kém xa một Thiên

hộ Cẩm y vệ như hắn.

Tuy nhiên, Tây Sơn Đường là đường khẩu lớn nhất ngoài tổng đà của Thiết Kỳ

Bang, có năm trăm bang chúng, mà bản thân Sở Hi Thanh cũng là thiên kiêu

Thanh Vân Bảng, lại từng đánh bại quận quân Tây Sơn, nên không thể xem

thường.

Sở Hi Thanh bây giờ cũng tính là hào cường giang hồ trong toàn bộ quận Tú

Thủy này.

Tào hiên đã không thể đối xử với Sở Hi Thanh như một tên thuộc hạ bình

thường nữa.

“Tào mỗ đã đảm nhiệm Thiên hộ ở quận Tú Thủy này tận mười năm, cũng từng

gặp rất nhiều thiếu niên anh kiệt. Bọn họ có người thiên phú rất cao, có người

dũng mãnh quả cảm, có người trí kế thâm trầm, nhưng không có người nào

dũng nghị vô song, mưu lược hơn người như tiểu Sở ngươi.”

Tào Hiên chủ động mời một ly rượu, chậc chậc cảm thán không thôi: Năm

ngoái, ra nghe nói tiểu Sở dùng tám trăm tráng sĩ để lấy Tây Sơn, tru diệt Lưu

Định Đường, quả thực là làm cho ta khó tin, ta còn tưởng rằng thuộc hạ báo cáo

sai. Nào, làm một chén đi! Tiểu Sở chỉ mới ít tuổi mà đã hùng cứ một phương,

chấp chưởng Tây Sơn, tiền đồ rộng lớn, nên uống cạn một chén lớn.”

“Thiên hộ đại nhân quá khen, dũng nghĩ vô song với mưu kế hơn người cái gì

chứ? Lần này, ta có thể trở thành hương chính của trấn Tây Sơn cũng là nhờ

may mắn thôi, cũng là do bách tính địa phương nể mặt, đề cử ta lên làm hương

chính thôi.”

Sở Hi Thanh vừa cười vừa cụng chén với Tào hiên, nói chuyện kín kẽ không

một lỗ hổng: “Còn về phần tru diệt Lưu Định Đường gì gì đó là tuyệt đối không

có. Quan phủ đã điều tra chuyện này rồi, người này đã mất tích, tung tích không

rõ, chắc hẳn là đã đi xa, tiêu dao giang hồ rồi, có liên quan gì đến ta đâu?”

Tào Hiên thấy buồn cười.

Miệng tên nhóc này vẫn rất cứng, không chịu để lại chút nhược điểm nào trong

lời nói.

Hắn lắc lắc đầu, phản đối: “Tiểu Sở cần gì phải cẩn thận như vậy ở trước mặt

ta? Những năm gần đây, Lưu Định Đường bắt nạt hành hung, làm bừa làm càn,

không chuyện ác nào không làm, trong quận nha đã có hơn một trăm hồ sơ vụ

án liên quan đến hắn rồi. Ngươi là Phó bách hộ Cẩm y vệ chúng ta, là quan giết

giặc, há không phải thiên kinh địa nghĩa? Cần gì phải kiêng kị?”

Sở Hi Thanh lòng thầm nói, nếu như ta tin ngươi thì ta mới là kẻ ngu xuẩn.

Hắn không cho ý kiến, mà hỏi ngược lại: “Không biết Thiên hộ đại nhân mời ta

đến đây là vì chuyện gì?”

Tào Hiên nghe vậy thầm than, rồi cũng vào đề tài chính: “Một là vì Thiết Kỳ

Bang, và hai huynh đệ Thiết Tiếu Sinh, Thiết Cuồng Nhân. Nhớ đến hai tháng

trước, ta đã có ý để ngươi năm vùng ở Thiết Kỳ Bang, hòng giám sát động tĩnh

của Thiết Kỳ Bang cho triều đình.”

“Khi đó ta cho rằng tu vị của tiểu Sở ngươi còn yếu, sau khi gia nhập Thiết Kỳ

Bang thì cũng chỉ lên làm đàn chủ là cùng. Không ngờ tiểu Sở ngươi lại là một

bước lên trời, lên làm đường chủ Tây Sơn Đường, đúng là mang lại cho ta một

niềm vui bất ngờ.”

Tào Hiên chú ý đến vẻ mặt chống cự của Sở Hi Thanh, hắn không để ý chút

nào, cười tủm tỉm rót chén rượu cho Sở Hi Thanh: “Yên tâm, Tào mỗ là người

văn minh, cũng biết giang hồ lấy nghĩa khí làm đầu. Vì vậy ta sẽ không để

ngươi làm việc gì gây bất lợi cho Thiết Kỳ Bang, cũng không để ngươi làm

chuyện không có nghĩa khí với huynh đệ.”

“Ta chỉ cầu ngươi một chuyện, sau khi ngươi làm chủ Tây Sơn Đường, có thể

dẫn dắt Thiết Kỳ Bang đi vào con đường lương thiện, không cấu kết tội phạm

giang hồ, không làm chuyện tai họa bách tính, cũng không dính líu đến đám

nghịch tặc lòng muông dạ thú, làm chuyện mưu phản và các loại hoạt động vận

chuyển quân giới và vi phạm lệnh cấm. Dù sao thì tiểu Sở ngươi cũng không

muốn Thiết Cuồng Nhân phạm vào tội mưu phản, đi lên con đường không lối

về, đúng không?”

Lời nói của hắn hàm chứa ý cười: “Nói thật, những chuyện làm ăn bây giờ của

Thiết Kỳ Bang như lũng đoạn đường thủy, trốn thuế lậu thuế, buôn bán muối,

dược liệu, đồ sắt. . . vân vân, tuy rằng cũng vi phạm pháp luật của triều đình,

nhưng liên quan gì đến Cẩm y vệ ta? Ta cũng lười quản. Không có Thiết Kỳ

Bang thì sẽ có Hắc Kỳ Bang, Bạch Kỳ Bang buôn bán kinh doanh thứ này, ta

nào quản được hết?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play