Sở Vân Vân vừa nhìn đã hiểu rõ ràng, nàng không chút do dự: “Tu vị của ngươi

đã tràn cả ra ngoài rồi, không thể chờ được nữa. Tiền bí dược. . . để huynh

trưởng lấy ra cho ngươi đi!”

Khóe môi Sở Hi Thanh lập tức co giật vài cái, hắn nhìn nhau với Sở Vân Vân

một chút.

Chỉ chốc lát mà hắn đã chịu thua.

Đầu tiên, đúng là tu vị của Lưu Nhược Hi đã đến mức không thể chờ được nữa,

mà thứ hai là, chuyện này là do hắn gây nên.

“Vân Vân nói rất có lý, chuyện tu hành là không thể chậm trễ. Ta có thể dự chi

cho ngươi bốn ngàn lượng bạc, đủ để ngươi mua một phần bí dược đỉnh cấp.”

Sở Hi Thanh đồng ý rất thoải mái, trong lòng thì lại nghĩ đến những chiến lợi

phẩm mà mình nhờ Thiết Kỳ Bang bán hộ.

Thiết Kỳ Bang chia cho hắn hơn bốn vạn lượng bạc, đó chỉ là phần hắn nhận

được từ Anh Ma Cốc và đại trạch của Lưu Định Đường.

Những chiến lợi phẩm mà hắn chiếm được từ mấy vị võ tu thất phẩm kia, thì

vẫn chưa kịp bán ra.

Sở Hi Thanh hi vọng có thể nhanh chóng thu được một khoản, bằng không thì

đưa tiền cho Lưu Nhược Hi xong, tài sản trên người của hắn cũng chỉ còn lại

không đến sáu ngàn.

Hắn bỗng nhiên lại cảm thấy làm đường chủ Tây Sơn Đường là một cuộc làm

ăn lỗ vốn.

Cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa nhìn thấy hi vọng có thể kiếm được tiền thu

hành, mà đã ném vào trong này không ít tiền.

Tuy nhiên, trong lòng Sở Hi Thanh vẫn còn thấy hơi chờ mong.

Hắn chờ mong tấm thẻ khuôn nhân vật Tần Mộc Ca 50% này, cũng chờ mong

Lưu Nhược Hi có thể làm cho mình vui mừng.

Dù chỉ là một nửa thiên phú và một nửa ngộ tính của Tần Mộc Ca, nhưng đó

cũng là thiên tư tu hành rất mạnh rồi.

Trong võ đạo bảo khố của hắn, thẻ khuôn nhân vật Thiết Cuồng Nhân bản

100%, cũng chỉ cần 140.000 điểm võ đạo mà thôi.

Thẻ khuôn nhân vật Tần Mộc Ca bản 50%, lại cần 200.000 điểm.

Phải biết vị kỳ chủ Thiết Kỳ Bang này mới có 34 tuổi thôi, là người đang ngồi

vị trí thứ ba trên Đông Châu – Danh Hiệp Bảng.

Một thân thiên phú trác tuyệt, chỉ tiếc là bị hạn chế bởi truyền thừa Thiết Giáp

Hỗn Nguyên Công của Thiết Giáp Môn không hoàn chính, không bằng huyền

môn chính tông như Vô Tướng Thần Tông.

Tuy nhiên, Luận Võ Thần Cơ vẫn cho rằng khi Thiết Cuồng Nhân khoảng sáu

mươi tuổi, hắn có hi vọng bù đắp lại thiếu hụt của Thiết Giáp Hỗn Nguyên

Công, tiến vào nhị phẩm, bước lên Thiên Bảng!

Sở Hi Thanh lại đi trở về phòng của mình, đẩy ngăn bí mật ở bên dưới đáy cửa,

lấy một xấp ngấp phiếu trị giá bốn ngàn lượng ở trong đó ra.

Lưu Nhược Hi lại cảm thấy số tiền này rất phỏng tay, không dám cầm.

Sở Hi Thanh cứu mạng của nàng, lại giao Lưu Định Đường cho nàng, đó chính

là ân đức lớn bằng trời rồi.

Lưu Nhược Hi còn mặt dày, cầu xin Sở Hi Thanh cứu Ngụy thúc của nàng.

Cuối cùng, nàng còn cầm tiền của Sở Hi Thanh để tăng tu vị, đây còn là người

sao?

Mình không thể không cần mặt mũi như thế.

“Cầm đi! Tu luyện cho tốt, tu vi càng cao hơn thì kiếm tiền trả nợ mới dễ hơn.

Nếu như cảm thấy nợ ta quá nhiều, vậy thì làm việc cho tốt là được.”

Sở Hi Thanh trực tiếp nhét tiền vào trong tay Lưu Nhược Hi.

Hắn nhìn thấy nữ trước mắt, trên mặt tràn đầy vẻ yêu thích, lại như nhìn một

con trâu nghé mà mình vừa mua được.

Không biết khi những ông chủ thời hiện đại nhìn công nhân của mình, có phải

là cũng có loại cảm giác này hay không?

Dù sao thì ý nghĩ bây giờ của hắn là, nghé con mau lớn lên đi, rồi kiếm tiền cho

hắn. . .

Sau đó, hắn đứng dậy từ trên ghế: “Nhắc đến sản nghiệp, ta cũng muốn đi vào

trấn xem sao, để xem sản nghiệp của Tây Sơn Đường chúng ta thế nào. Nói ra

cũng thật xấu hổ, ta làm đường chủ Tây Sơn Đường, nhưng lại hoàn toàn không

biết gì về trấn Tây Sơn này. Các ngươi đi cùng ta đi, à đúng rồi, Chu Lương

Thần đâu?”

“Đang huấn luyện thuộc hạ ở bên ngoài viện.” Lý Thần Sơn nghĩ đến đứa con

trai trưởng của Chu gia kia, sắc mặt liền trở nên quái lạ: “Khả năng bắn tên của

đám thợ săn Tây Sơn rất tốt, sức chiến đấu cá nhân cũng không có gì đáng lo,

nhưng không biết chiến trận. Ngoài ra, không biết hắn kiếm được một đống

dược liệu từ nơi nào, bảo là muốn trong vòng một tháng, sẽ làm cho tất cả thuộc

hạ của hắn nắm giữ bí pháp Hoàng Đạo.”

Hắn ước tính giá trị của đống dược liệu kia, phải cao đến hơn hai vạn lượng bạc.

Lý Thần Sơn cảm thấy vị đường chủ này của mình có chút thần kỳ, ngay cả

nhân vật như con trai trưởng của Chu gia mà cũng có thể chiêu mộ làm thủ hạ.

“Bí pháp Hoàng Đạo?”

Sở Hi Thanh không khỏi nheo mắt lại, loại bí pháp này cũng được gọi là ‘bí

pháp ngự quân’, ban đầu được bắt nguồn từ trong quân ngũ.

Nó có thể để cho một người tướng lĩnh hội tụ khí huyết và chân nguyên, tinh

thần ý chí của tướng sĩ dưới trướng, nhờ đó mà nhận được sức chiến đấu mạnh

hơn. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play