Sở Hi Thanh khẽ lắc đầu, tuy rằng thực lực tăng lên là chuyện tốt, nhưng tiền đề

là phải bị thương, đúng là làm người ta đau đầu.

Lúc này, tiểu Tóc Húi Cua cũng chui ra từ cơ thể của hắn, nó ẩn nấp ở bên trong

vạt áo của Sở Hi Thanh, liếc mắt nhìn ra bên ngoài, còn bất mãn mà kêu lên một

tiếng.

Chủ nhân của nó lại cố ý bị thương.

Vừa rồi, nó chuẩn bị hóa thành cương giáp, trợ giúp Sở Hi Thanh chống đỡ một

mâu kia!

Hơn nữa, từ khi bắt đầu chiến đấu đến giờ, Sở Hi Thanh chỉ sự dụng Nhai Tí

đao ý của cả hai, chứ không hề dùng đến nó, điều này khiến cho tiểu Tóc Húi

Cua rất là bất mãn.

Cùng lúc đó, sáu người còn lại cũng đã đi đến trước người Sở Hi Thanh.

Bọn họ đều nhận được một bài học từ cái chết của đồng liêu, tất cả đều nhất trí

hành động, cùng tiến cùng lùi.

Sáu thanh binh khí của bọn họ đồng thời xuất hiện ở trước mặt Sở Hi Thanh.

Nếu như là trước kia, Sở Hi Thanh cũng chỉ có thể lùi lại.

Hắn nhất định phải dụ dỗ đối phương truy kích, để cho bọn họ tách khỏi nhau,

rồi dùng không gian và khoảng cách để đổi lấy cơ hội ra tay.

Nhưng bây giờ thì. . .

Cực chiêu – Bát Phong Bất Động!

Song đao của Sở Hi Thanh vung lên, đao trấn bát phương.

Một thức cực chiêu này được xưng là, chỉ cần kẻ địch không quá tám người,

liền có thể bất động như núi.

Thật ra thì đây là một môn đao pháp có kỹ xảo mượn lực đả lực, mượn lực hóa

lực cao thâm.

Lấy sức của một người, đánh lại nhiều người, lại có thể kết hợp với Nhai Tí đao

ý của hắn.

Binh khí của bảy người va chạm với nhau, nhất thời nhấc lên một mảnh ánh

sáng trắng, những tiếng leng keng vang lên liên tục, đồng thời còn có một lượng

lớn tia lửa.

Nơi đó bị đao cương bao phủ, vách đá bốn phía đã xuất hiện vô số những vết

cắt nhỏ bé.

Sau tên Thiên hộ đều hiện lên vẻ âm lãnh, nội tâm lại cực kỳ uất ức.

Đao của Sở Hi Thanh quá nhanh, nhanh hơn bất cứ ai trong số họ.

Nhưng nếu chỉ có nhanh, thì vẫn không thể nào chống lại sáu người bọn họ liên

thủ.

Mỗi một đao của tên này đều có thể chuyển dời sức lực của một người khác lên

những người còn lại.

Chẳng khác gì bọn họ đang phải đối mặt với sức mạnh của hai người, khi nhiều

nhất thì còn phải đối mặt với sức mạnh của ba người trên một đao.

Điều này khiến cho sáu người không ngừng lảo đảo lùi về sau, bị đao của Sở Hi

Thanh đánh cho bay ngược ra mấy trượng, cũng không thể nào vây công cả

trước lẫn sau được.

Mà lúc này, còn có vô số mưa tên mang theo ngọn lửa rơi xuống từ trên không

trung.

Đó là thiếu nữ ở lối vào khe núi, nàng đang thao túng những mũi tên này từ xa.

Bởi vậy, nhìn qua thì như sáu người bọn họ liên thủ, nhưng thật ra thì người ra

tay với Sở Hi Thanh trong cùng một lúc, tuyệt đối không vượt quá hai người!

Lúc này, điều duy nhất khiến cho sáu tên Thiên hộ vui mừng chính là, Sở Hi

Thanh không có một thanh đao tốt.

Thanh Kinh Lôi Đao thất phẩm hạ kia của hắn còn có thể miễn cưỡng chống đỡ

được tần suất chém giết cường độ cao này, nhưng thanh Ma văn đao bên tay trái

của Sở Hi Thanh thì lại chỉ chống đỡ được ba mươi hiệp là cùng, thân đao sẽ

phải nứt toác, nhất định phải đổi đao!

Mà theo thời gian trôi qua, sắc mặt của Diêm Quá và Vân Khai Dương đã càng

ngày càng âm trầm.

Khóe môi Giả Đại Lực lại cong lên, ánh mắt càng ngày càng sáng rực.

Ba người bọn họ đều nhìn ra, mặc dù Sở Hi Thanh vẫn đang nằm ở thế hạ

phong, nhưng thế tiến công của sáu người kia đang bị hắn dẫn dắt, từ từ tách

rời!

Trình độ văn chương của Đổng Lâm Sơn cực cao, không cố tình khoe khoang

khoác lác.

Người này. . .công nhận là hắn có thể lấy một địch ngàn!

Tuy nhiên, đó là tương lai chứ không phải hiện tại!

“Đáng chết!”

Diêm Quá đã không thể đứng nhìn nữa, hắn nhảy từ trên vách đá cao hai mươi

trượng xuống, trực tiếp bay về phía Sở Hi Thanh.

“Lão Vân!”

Chấn Uy đô úy Vân Khai Dương cũng phản ứng, hắn biết nếu tiếp tục như vậy,

chỉ sợ mấy tên Thiên hộ bên dưới sẽ ngã trong tay Sở Hi Thanh.

Giả Đại Lực lại cười ha ha: “Các ngươi muốn cứu người? Vọng tưởng!”

Sở Hi Thanh đã chặn đứng tất cả quận quân, thậm chí còn giết một tên thất

phẩm rồi. Giả Đại Lực hắn lại không ngăn cản nổi hai tên lục phẩm hạ hay sao?

Cả người hắn bỗng nhiên bay nhào lên, tựa như một con gấu xông thẳng về phía

Diêm Quá.

Theo một tiếng nổ ầm ầm, bóng người của Diêm Quá bị hắn đẩy lùi về đến tận

mười trượng.

Giả Đại Lực thì lại không lùi một bước, trái lại còn tiến lên, một kiếm khóa lại

trường kích của Vân Khai Dương. Binh khí của hai người mang theo lực trùng

kích to lớn, làm cho cương lực vung tung tóe bên trong khe núi, đá vụn bay tán

loạn.

“Giả mỗ chưa nói sao? Nếu các ngươi muốn đi qua, thì phải bước qua thi thể

của ta. . .”

Ánh mắt Giả Đại Lực tràn đầy hưng phấn, khí thế dũng mãnh.

Cái khe núi chật hẹp này, rất thích hợp làm chiến trường của đệ tử Thiết Giáp

Môn như hắn. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play