“Chân tướng…”

Bạch Đế Tử ngóng nhìn tinh không, nhìn bàn tay đen khổng lồ nắm chặt mặt

trời, sau đó bóp nát kia!

Từng làn từng làn sóng linh lực xung kích toàn bộ thiên địa.

Bạch Đế Tử vừa cảm nhận lực lượng hủy diệt kia, vừa ngưng trọng nói: “Ngươi

muốn biết, chính là chuyện liên quan đến hắc thủ này đúng không? Thật ra thì

200 vạn năm gần đây, ta mới hiểu một chút, trong đó có một phần bắt nguồn từ

cha ta, thứ khác đều là do Đấu Mỗ Nguyên Quân nói cho ta.”

Bạch Đế Tử nói đến đây, quay đầu hỏi Sở Hi Thanh: “Năng lực quan sát thân

thể của ngươi chắc cũng đã đến cảnh giới nhập vi, bình thường ngươi quan sát

máu thịt trong thân thể mình, thì có cảm nhận gì?”

Sở Hi Thanh không hiểu, nhưng vẫn thành thật đáp: “Rất thần kỳ, cảm giác

trong mỗi một tế bào có vô số hạt nhỏ, trong những vi hạt này lại giống như

từng thế giới nhỏ.”

Bạch Đế Tử chưa nghe thấy danh từ tế bào này, nhưng nghe Sở Hi Thanh thì

vẫn hiểu ý của từ này.

“Tế bào, là bào thể nhỏ bé?” Bạch Đế Tử hơi gật đầu: “Chính là vậy, nội thiên

địa chúng ta đang tu luyện chính là vì thế, những hạt nhỏ trong các tế bào này,

đều ngậm lấy sức mạnh cực kỳ mạnh, tụ hợp lại với nhau thậm chí có thể khai

thiên tích địa.”

“Ban đầu ta quan sát đến bước này thì cũng rất kinh ngạc, thậm chí còn cảm

giác những hạt nhỏ trong tế bào này, có lẽ cũng tồn tại một thế giới chân thật,

bên trong có các loại sinh linh sống sờ sờ.”

Hắn hơi dừng lại, giọng nói lại chập chờn: “Như vậy ngươi có biết? Chúng ta

bây giờ đang sinh sống trong ‘thân thể’ của một người khác, ở trong thế giới

bên trong thân thể hắn?”

Sở Hi Thanh không khior ngẩn ngơ, ánh mắt hiện lên vẻ không thể tưởng tượng

nổi.

Bọn họ đang sống trong thân thể người khác? Không thể nào?

Bạch Đế Tử không nhầm chứ?

“Không khoa trương như vậy.” Đấu Mỗ Nguyên Quân thấy buồn cười, lắc đầu

nói: “Nói chính xác hơn, là thế giới chân thật do máu thịt của một Siêu Thoát

Giả diễn hóa ra. Đây là thần khu của Siêu Thoát Giả, diễn hóa và dung hợp với

lượng lớn nguyên chất vũ trụ bên ngoài, vì đó nó còn rộng lớn hơn thế giới bên

ngoài rất nhiều lần. Là cái gọi là một kinh mạch, vạn vật sinh.”

Trong lòng Sở Hi Thanh bắt đầu nổi sóng to gió lớn, nghĩ thầm Đấu Mỗ giải

thích có khác gì Bạch Đế Tử?

“Không tiếp nhận được? Nhưng thế gian này có một truyền thuyết, Bàn Cổ chết

đi, hơi thở biến thành gió và mây, giọng nói biến thành tiếng sấm, hai mắt biến

thành mặt trời và mặt trăng, tứ chi biến thành đông tây nam bắc, làn da biến

thành lục địa, máu tươi biến thành sông nước, mồ hôi cũng biến thành mưa

móc.”

“Truyền thuyết này hoang đường vô lý, nhưng lại rất nhiều người tin tưởng,

thần thoại này và thân thể máu thịt của Siêu Thoát Giả diễn hóa ra thế giới,

cũng không có gì khác biệt.”

Đấu Mỗ Nguyên Quân tiếp tục giải thích: “Nói chung đây chính là chân tướng,

là kết luận do các thần Hỗn Độn thời viễn cổ liên thủ tìm hiểu ra. Thế giới

chúng ta đang sinh tồn, thật ra là do thần khu của một Siêu Thoát Giả diễn hóa

ra.”

“Từ thời đại hỗn độn đến nay, rất nhiều thần linh sinh ra trong hỗn độn, đều

đang tìm tòi và nghiên cứu, họ rốt cuộc là cái gì, lại đến từ đâu, như Vũ Gia,

Mao Độc, Chúc Chiếu, U Huỳnh, Ứng Long đời đầu, Nguyên Hoàng đời đầu,

Bàn Cổ… tất cả đều là kẻ sau nối tiếp người trước.”

“Thần khu của ngươi chưa đến cảnh giới vô cấu, lúc quan sát thân thể có phát

hiện bên trong cơ thể mình còn có các loại sinh vật nhỏ bé như cổ trùng? Đối

với vị Siêu Thoát Giả kia mà nói, chúng ta đại khái chính là sinh vật này.”

Sở Hi Thanh vẫn không tiếp nhận được, nhíu mày nói: “Vị Siêu Thoát Giả này

dùng thần khu diễn hóa thế giới, rốt cuộc là có mục đích gì?”

“Ban đầu chúng ta cho rằng hắn đã từng chết, thế giới này do thần thi của hắn

hóa thành.” Giọng nói Đấu Mỗ rất phức tạp: “Sau đó có người tiến vào lĩnh vực

Tạo Hóa, thì mới biết Siêu Thoát Giả không chỉ siêu thoát ngoài sinh tử, cũng

siêu thoát khỏi khái niệm vũ trụ, là vĩnh hằng bất diệt chân chính.”

“Mục đích của vị Siêu Thoát Giả này hẳn là muốn dùng thần khu để diễn hóa ra

Sinh Mệnh và Tạo Hóa chi pháp, từ đó Hủy Diệt và Sáng Tạo hòa làm một thể,

nhờ đó tiến vào cảnh giới cao hơn, có được thần thông mạnh hơn.”

Hủy diệt và sáng tạo?

Sở Hi Thanh suy tư nhìn hắc thủ khổng lồ kia: “Nói cách khác, hắc thủ này mới

là chủ nhân chân chính của thế giới?”

Bản thể của hắn vẫn luôn quan sát bàn tay kia, hết sức tập trung.

Bàn tay này có rất nhiều loại sức mạnh từ hủy diệt và giết chóc, lại không có

thành phần sáng tạo và sinh mệnh.

“Cũng là tồn tại vĩ đại đã sáng tạo ra chúng ta.” Sắc mặt Đấu Mỗ ngưng trọng,

gật đầu nói: “Bàn Cổ đại nhân từng nói với ta, Hủy Diệt và Sát Lục của vị này

đã đạt đến cực hạn, dưới tình huống bình thường là không thể tiến vào lĩnh vực

Sáng Tạo và Sinh Mệnh.”

“Nhưng hắn trực tiếp dùng thần khu của mình, hòa vào nguyên chất vũ trụ và

diễn hóa ra thế giới này, trải qua quá trình bắt đầu và kết thúc của thế giới, lĩnh

ngộ sự ảo diệu của tạo hóa và sinh mệnh. Đây là một loại pháp môn gần như

Niết Bàn, vì vậy Niết Bàn chi pháp có vị cách cực cao trong thế giới này.”

“Từ đó về sau, hắn cao cao tại thượng, đứng bên ngoài thế giới, hứng thù nhìn

đám giun dế chúng ta trưởng thành thế nào, sinh tồn thế nào, tìm đạo ra sao, lại

giống như đám trẻ con xem đàn kiến dọn nhà.”

“Chúng ta chỉ là vật thí nghiệm của hắn, là giun dế trong lọ, là thứ để hắn tìm

đạo. Cho nên lúc đó, rất nhiều thần linh Hỗn Độn biết chân tướng xong thì đã

rơi vào tuyệt vọng, như Vũ Gia, Mao Độc, đều tự tuyệt mà chết.”

“Lại như Chúc Chiếu, U Huỳnh, bọn họ cố gắng chống lại, nhưng bị vị kia xóa

bỏ chân linh khi đang diễn hóa hai khí âm dương. Vị kia sẽ không cho phép thế

giới này xuất hiện một sinh linh vượt qua tầm kiểm soát của hắn. Mãi đến khi

Bàn Cổ…”

Trong mắt Đấu Mỗ hiện lên vẻ sùng kính.

Nàng chính là vợ Đông Hoàng, lại sinh từ niên đại Hỗn Độn, trải qua những

năm tháng Bàn Cổ quật khởi.

Bạch Đế Tử nói tiếp: “Phụ thân ta nói, sau khi Bàn Cổ đại nhân tiến nửa bước

vào lĩnh vực Tạo Hóa, được Ứng Long đời đầu nhắc nhở, đã biết được sự tồn tại

của người kia.”

“Hắn không sa sút như Vũ Gia và Mao Độc, cũng không nóng lòng tiến vào

Tạo Hóa như Chúc Chiếu và U Huỳnh, sau đó mưu đồ chống lại. Mà Bàn Cổ

dùng mấy trăm vạn năm, điêu khắc Chiến thể của 12 Tổ thần và Long chi cửu

tử, sau đó ngưng tụ và cất chứa một bộ phận nguyên chất của bản thân vào

trong đó.”

“Mãi đến tận khi hoàn thành tất cả, hắn mới chính thức bước vào cảnh giới Tạo

Hóa, cũng ngưng tụ tất cả nguyên chất trong 12 Tổ thần và Long chi cửu tử vào

một thân, từ đó đạt đến cảnh giới nửa bước Siêu Thoát.”

Sở Hi Thanh không khỏi bừng tỉnh: “Đây chính là nguyên nhân có 12 Tổ thần

và Long chi cửu tử?”

Vì vậy nói 12 Tổ thần và Long chi cửu tử là dòng dõi của Bàn Cổ, theo một

trình độ nào đó thì là không sai.

Ban đầu họ chỉ là lọ chứa nguyên chất của Bàn Cổ.

Sau khi bị Bàn Cổ hấp thu nhập thể, lại tỉnh lại từ xác của hắn, được Bàn Cổ

giao cho sinh mệnh.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play