Theo Sách Tử rơi vào tay Tư Hoàng Tuyền, thần lực của Mộc Thần lại giảm

mạnh.

Thần khu của hắn khôi phục chậm hơn, quanh người bị Thánh hoàng đời thứ ba

và Mộc Kiếm Tiên đánh thủng trăm ngàn lỗ.

Nơi xa, Huyết Hải lão tổ nhìn thoáng qua, lập tức biến thần khu thành nước,

trực tiếp dung nhập vào Minh hải.

Hơn một tháng qua, hắn đã đại chiến mấy trận với Thủy Thần – Thiên Công,

chẳng những có thương thế trong người, còn tiêu hao rất nhiều nguyên khí.

Bởi vậy hắn không nắm chắc đột phá Thạch Thần.

Côn Bằng thì đã trốn vào trong nước và bỏ chạy từ lâu.

Huyết Hải thấy rất buồn bực.

Hắn vốn cho rằng nâng đỡ một con rối lên làm chủ Minh giới, tụ tập lực lượng

đối kháng với Thiên Công, tốt nhất là dùng mối quan hệ của Tư Hoàng Tuyền,

kéo cả nhân tộc vào.

Nhưng một khi Sách Tử rơi vào tay Tư Hoàng Tuyền, nàng sẽ trở thành chủ

Minh giới hàng thật giá thật.

Sinh tử của đại đa số âm linh trong Minh giới này, đều nằm trong một ý niệm

của nàng.

Có thể nhận ra điều này từ chiến sự bên trong U Đô.

Phía trước chỉ là Thần Ba Tuần và thuộc hạ của Tư Hoàng Tuyền như đám

người Tinh Vệ, Thần Trà, Úc Lỗi, cộng thêm tinh nhuệ của Phượng tộc đang ra

sức ác chiến với 20 vạn thần quần của Mộc Thần, ngăn cản Mộc Đức Tinh

Quân và các thần hệ Mộc chạy đến cứu viện Mộc Thần – Linh Uy.

Song khi Tư Hoàng Tuyền lấy được Sách Tử, đã có rất nhiều âm linh cấp cao

tham dự chiến sự bên trong U Đô.

Tình hình 30 vạn thần quân hệ Mộc đang nguy như trứng chồng, đừng nói là

cứu Mộc Thần – Linh Uy, họ tự vệ cũng là khó khăn.

Huyết Hải không lưu luyến nữa, khi bỏ chạy lại thở dài.

Không ngờ cuối cùng, tất cả hành động của mình lại là làm áo cưới cho người

khác.

Mộc Thần – Linh Uy cũng đã mất hết hi vọng bỏ chạy, hắn rống lên một tiếng,

thần khu 9900 trượng bỗng nhiên thu nhỏ, co lại thành 91 trượng.

Lúc này vô số nhánh gỗ sinh sôi chung quanh hắn, tạo thành từng tầng từng

tầng thuẫn khổng lồ, bảo vệ Linh Uy ở bên trong.

“Vĩnh Hằng Mộc?”

Thánh hoàng đời thứ ba híp mắt lại, đình chỉ độn pháp.

Bởi vì lúc này, di chuyển cũng không có ý nghĩa nữa.

Mộc Thần tồn tại lâu dài đến hơn 20 triệu năm, cũng nắm giữ Vĩnh Hằng chi

pháp rất mạnh.

Lúc này Mộc Thần đã từ bỏ chạy trốn, cũng từ bỏ phản kích, chỉ dùng thần lực

mênh mông như đại dương, và nguyên khí tích trữ 23 triệu năm để phòng thủ.

“Hừ!”

Nơi xa, Thạch Thần – Thạch âm cười đầy trào phúng: “Ngươi cho rằng tạo ra

một cái mai rùa, là có thể bình yên vô sự?”

Thạch Thần – Thạch âm là Thánh Giả Vĩnh Hằng chi pháp.

Lực lượng của nàng có thể tạm thời tước đoạt ví trí Chân Linh Vĩnh Hằng của

Mộc Thần.

Nhưng Thạch Thần không làm thế.

Nàng không trực tiếp ra tay với Mộc Thần, giống như hơn ngàn vạn năm trước,

nàng cũng không ra tay với nhân tộc.

“Ta cũng không tin.” Giọng nói trầm thấp của Mộc Thần truyền ra: “Nhưng ra

muốn xem xem, vị Thánh hoàng kia của các ngươi sẽ chết trong tay đám người

Xa Nguyên, Đế Sát và Diễm Dung vào lúc nào.”

Không có Nam Cực Trường Sinh đại đế, không có Thánh hoàng đời thứ ba,

cũng không có Chúc Quang âm.

Xa Nguyên không còn kiềm chế, nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để giết

chết Sở Hi Thanh.

Mộc Thần chỉ cần chống đến khi Sở Hi Thanh tử vong, tự nhiên có thể thoát

khỏi nơi này.

“Việc này thì không cần các hạ quan âm.” Tư Hoàng Tuyền bật cười: “Ngươi

như thế này cũng tốt.”

Lúc này, nàng đưa tay chỉ xuống, mặt đất liền nứt ra.

Tư Hoàng Tuyền đã là chủ nhân chân chính của Minh giới, đã có thể điều khiển

một bộ phận nhỏ thổ địa của Minh giới.

Thân thể Mộc Thần – Linh Uy nhanh chóng chìm xuống, rất nhanh đã đến một

không gian bao la.

“Đây là nơi nào?”

Mộc Thần – Linh Uy cảm giác nhận được khí hung sát vô cùng vô tân ở nơi

này.

Hắn cảm ứng bốn phía, phát hiện nơi này có hàng ngàn hàng vạn hài cốt của

nhân tộc, Cự linh và xác rồng, lập tức giật mình trong lòng.

Đây chính là chiến trường mà họ hủy diệt nhân tộc, phong ấn chư đế nhân tộc!

Càng làm cho Mộc Thần – Linh Uy kinh hãi, chính là tòa đại trận được bố trí

gần lăng mộ Thương Hoàng kia.

Hắn là Tổ thần, lập tức hiểu tác dụng của tòa trận pháp này.

Mộc Thần lập tức giận không kiềm được: “Các ngươi dám?”

“Buồn cười.” Tư Hoàng Tuyền mặc kệ hắn, nàng nhìn về phía ba người Lục

Loạn Ly và Phương Bất Viên: “Trực tiếp bắt đầu đi, chúng ta giải quyết bên này

càng nhanh càng tốt.”

Nàng vẫn lo lắng cho an nguy của Sở Hi Thanh.

Mặc dù tên kia đã nói nhất định có thể một mình đẩy lui Xa Nguyên.

Lục Loạn Ly nhíu mày liễu nhìn Mộc Thần – Linh Uy bên trong Vĩnh Hằng

Mộc đang nóng nảy không thôi, thì cũng không yên tâm lắm.

Tiếp theo, trận ‘giao dịch’ này quá tinh vị, không thể phạm bất kỳ sai lầm nào.

Hơn nữa hôm nay chẳng những là nghi thức của nàng và hai người Kiếm,

Phương, mà còn quyết định THương Hoàng có thể thoát khỏi phong ấn hay

không.

“Không cần lo lắng.” Thánh hoàng đời thứ ba chắp tay sau lưng, thần sắc tự

nhiên nhìn Mộc Thần: “Ta đảm bảo, hắn không thoát được.”

Hắn đã lột xác lần thứ tư, thần lực càng mạnh mẽ hơn.

Nam Cực Trường Sinh đại đế cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, không cho Mộc Thần

cơ hội bỏ trốn.

Chu Tước cũng dẫn mọi người đến tòa chiến trường cổ này.

Nàng nhìn đại trận quấn quanh lăng mộ Thương Hoàng, cũng không khỏi hít

một hơi khí lạnh.

“Giao dịch Thương Hoàng, Sở Hi Thanh dụ Mộc Thần đến đây, chính là vì

chuyện này?”

“Thật sự là đáng sợ!”

Huỳnh Hoặc đứng ngay bên cạnh, nàng vừa trợ giúp đề phòng và trấn áp Mộc

Thần, vừa nhìn trận pháp bên dưới.

“Nếu trận ‘giao dịch’ này hoàn thành, Thương Hoàng thoát khốn, nhân tộc nhất

định sẽ đoạt lại thiên địa này lần nữa.”

May mắn là, Phượng tộc đã từ bỏ Cửu Phượng, quân chủ của họ bây giờ chính

là chủ Minh giới.

“Điều kiện tiên quyết là Sở Hi Thanh có thể kiên trì đến khi cuộc giao dịch này

hoàn thành.”

Chu Tước nghĩ thầm, Xa Nguyên đã không chạy đến cứu Mộc Thần, vậy nhất

định sẽ ra tay với Sở Hi Thanh.

Không biết vì sao, vị này lại không dám vào Minh giới.

Chu Tước suy đoán, có lẽ Xa Nguyên kiêng kỵ Thánh hoàng đời thứ ba.

Một khi Xa Nguyên tiến vào Minh giới, lực lượng của hắn cũng sẽ bị áp chế

như Mộc Thần.

Chờ đến khi Thánh hoàng đời thứ ba lột xác lần thứ chín, Xa Nguyên nhất định

sẽ bị đánh cho trọng thương và bỏ trốn.

Nhưng nếu Xa Nguyên có thể tập hợp mấy vị Tổ thần, chưa chắc đã không thể

giúp Mộc Thần thoát khốn.

Nhưng mà xuống tay với Sở Hi Thanh, cũng là một biện pháp tốt.

Chu Tước nhìn về phía phàm giới.

Nàng nghĩ Sở Hi Thanh đã bố trí như vậy, thế thì nhất định là có mấy phần tự

tin.

Hắn có thể thành công hay không?

Vị Thánh hoàng đời thứ tư này đã mạnh đến trình độ đó rồi sao?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play